Edit: Thu Thảo
Beta: Hạ
“Thập Nhất Nương!” Từ Lệnh Nghi kinh ngạc. Không để ý vật ô uế trên
mặt đất, ngồi ở trên giường nhẹ nhàng mà vỗ về phía sau lưng để trấn
an nàng.
“Phu nhân!” Hổ Phách giật mình, thấy Từ Lệnh Nghi đang chăm sóc Thập Nhất Nương. Vội đi rót chén nước ấm.
Buổi sáng ăn được một chút đồ, Thập Nhất Nương ói ra sạch sẽ, trong
lòng mới cảm thấy dễ chịu hơn. Từ Lệnh Nghi nhận lấy chung trà trong tay Hổ Phách đưa tới bên miệng Thập Nhất Nương: “Nào. Súc miệng đi”,
tiểu nha hoàn nhanh nhẹn bưng ống nhổ tới.
Gương mặt Thập Nhất Nương ửng hồng.
Tại sao có thể như vậy? Thật giống như một khắc cũng không nhịn được nữa.
Nàng chậm chạp nói cám ơn, nhận lấy chung trà súc miệng. Nhìn thấy Hổ Phách dẫn tiểu nha hoàn thu dọn uế vật của mình, lúng túng hô một