Đào Thành tuy là lộ vẻ khó khăn trên mặt, nhưng vẫn thấp giọng đáp
ứng “Vâng”, dựa theo dặn dò của mẫu thân trở về gom góp tiền.
Tiểu nha hoàn đi vào nói: “Ma ma, Hổ Phách tỷ tỷ tới rồi. Nói người muốn gặp ngài.”
Động tác nhanh như vậy.
Khóe miệng Đào ma ma nứt ra thành một cái nụ cười lạnh đầy khinh thường.
Ta muốn xem. La Thập Nhất Nương ngươi có thể buộc ta như thế nào
Thị tì La Tông xảy ra chuyện, mất mặt không chỉ có riêng thị tì. Phu
nhân Vĩnh Bình Hầu ngươi cũng là xuất thân từ La gia chẳng lẽ sẽ có thêm mặt mũi hay sao?
Nàng chải đầu một lần nữa. Tại bên tai cài vào đóa hoa lựu bằng lụa
màu đỏ thẫm. Thay đổi bộ bối tử màu anh vũ. Đi tới chỗ La Thập Nhất
Nương.
“Nghe nói Đào quản sự từ Đại Hưng chạy tới đây.” Thập Nhất Nương nói. “Chắc hẳn đã biết chuyện hắn tham ô của công hai nghìn lượng bạc rồi
đi?”
Nàng gọn gàng dứt khoát trấn trụ làm cho Đào ma ma rất là kinh hãi.