“Khóa cửa rồi!” Tần di nương giật mình nhìn Thúy nhi, “Người nào khóa? Tại sao muốn khóa?”
“Là Lâm Ba bên cạnh Hầu gia dẫn người khóa.” Vẻ mặt Thúy nhi có chút
hoảng sợ, “Nói là Tứ thiếu gia bị kinh sợ, có người nhìn thấy người hù
dọa Tứ thiếu gia chạy vào nhà giữa, muốn ở mỗi gian lục soát người.”
“A di đà Phật!” Tần di nương nghe chắp tay trước ngực. “Đây là kẻ nào tạo nghiệt! Tứ thiếu gia từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh. Nơi nào chịu đựng được chuyện như thế!” Sau đó phân phó Thúy nhi: “Ta muốn đi thắp nén
hương cho Bồ Tát, để cho Bồ Tát phù hộ Tứ thiếu gia nhanh khỏe nên mới
phải!
Thúy nhi vẫn còn sợ hãi đáp một tiếng “vâng”, rồi đốt đèn lồng nhỏ hình quả dưa di chuyển đến buồng lò sưởi.
Tần di nương cung kính quỳ gối dập đầu lạy ba cái trước mặt Quan Thế
Âm Bồ Tát, dâng ba nén hương. Đứng dậy để Thúy nhi đỡ vào nội thất.
“Có nói lúc nào sẽ đến viện chúng ta không?”
“Không có!” Thúy nhi thấp giọng nói. “Chỉ nói chúng ta ở trong viện