Bên chỗ Đào ma ma tự có người đi lo liệu, nên lực chú ý của đám người Thái phu nhân đều tập trung vào trên người Từ Tự Truân vừa tỉnh táo
lại. Lưu Y Chính thì cười như Phật Di Lặc: “...... Thế tử gia hai
ngày này bị trắc trở, phương diện ăn uống nên cố gắng thanh đạm chút ít, ta sẽ kê thêm hai thang bổ khí ích máu để uống, sẽ không có gì ở ngại
nữa.” Nói tới đây, giọng nói của Lưu Y Chính ngập ngừng “Nhưng mà, chứng bệnh bất túc (*) của thế tử gia là từ trong bụng mẹ mà mang ra, thuốc
bổ không bằng ăn bổ. Không bằng tìm người am hiểu làm thức ăn chứa thuốc chiếu cố thế tử Gia, sẽ mang đến hiệu quả không nhỏ.”
(*) thiếu chất, suy sinh dưỡng…
Từ Lệnh Nghi đem lời này ghi nhớ ở trong lòng, tiễn Lưu Y Chính đi
rồi bèn cùng Thái phu nhân bàn bạc: “Chuyện này chỉ sợ còn phải Nương