Trong lòng Thập Nhất Nương khẽ “lộp bộp” rơi xuống, Hổ Phách sốt ruột hỏi: “Đó là chuyện tốt hay không tốt?”
“Không có chuyện gì. Không có chuyện gì!” Bà đỡ cười nói, “Là muốn sinh sớm thôi!”
Thập Nhất Nương lại cảm thấy giọng nói của bà đỡ có phần gượng ép,
đang muốn hỏi cẩn thận lại, thì thấy một bà đỡ nữa bước vội tới: “Nước
ối vỡ?”
Sắc mặt bình thường, giống như đang hỏi đã ăn cơm chưa vậy.
Vạn ma ma cũng đi tới.
Bà đỡ kia nháy mắt ra hiệu cho hai người đó, cười nói: “Sắp sinh. Sắp sinh rồi!”
Thập Nhất Nương nhìn thấy Vạn ma ma cùng bà đỡ phía sau như vậy thì khẽ ngẩn người, sắc mặt nàng trầm mặc xuống.
Trong nội tâm nàng càng vang lên tiếng chuông cảnh báo.
Bà đỡ kia nói: “Phu nhân hãy nhẫn nhịn, rất nhanh sẽ sinh xong.” Vừa
nói, xoay người thương lượng cùng Vạn ma ma, “Ma ma xem, có cần phải mới hai vị trong cung tới và đun thêm chút nước nóng?”, Vạn ma ma vội nói:
“Đó là tất nhiên.” Rồi phân phó tiểu nha hoàn đi nấu nước, xoay người