Bành y bà ngẩn người.
Bà ta không ngờ lại gặp phải người hiểu về y lý như thế.
Đã vươn tay ra rồi thì rút về cũng không được, tiếp tục như vậy cũng không xong, mặt đỏ bừng.
Thập Nhất Nương càng khẳng định Bành y bà này là người chỉ có hư danh.
Con ngươi trong mắt nàng không ngừng chuyển động ngó nhìn Bành y bà, vẻ mặt lạnh băng như sương.
Trong lúc nhất thời, mọi người trong phòng đều thu liễm khí tức nhìn
hai người họ. Chỉ có tiếng khóc của Cẩn ca nhi vẫn lớn như cũ. Bởi vì
tất cả mọi người đều yên tĩnh, nên tiếng khóc lại càng vang hơn so với
lúc nãy, lộ ra vẻ bi thiết.
Trong lòng Thập Nhất Nương cảm thấy đau đớn, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.
Bầu không khí trong phòng hết sức căng thẳng và khẩn trương.
Bành y bà liền nhớ đến ánh mắt đằng đằng sát khí của Từ Lệnh Nghi lúc ở trong phòng sinh, bà ta không khỏi rùng mình một cái, hối hận không
nên vì tham ban thưởng của Hầu phủ mà ở lại cùng mấy bà đỡ. Lại nghĩ tới những thứ phong hậu ban thưởng mà Từ gia thưởng cho đang để trong bao