Tiễn khách khứa xong, trong nhà an tĩnh trở lại.
Thập Nhất Nương tựa trên gối nhìn Cố nhũ nương tắm cho cậu nhóc. Hồng Văn, A Kim, Ngọc Mai ở bên cạnh hoặc giúp vắt khăn, hoặc cầm giúp quần
áo.
Vạn ma ma bưng thuốc đến.
“Thuốc này còn phải uống mấy ngày nữa?” Thập Nhất Nương uống một hơi cạn sạch.
Vạn ma ma cười nói: “Khi nào phục hồi lại máu thì có thể dừng thuốc.”
Cố nhũ nương bên kia đã quấn tã cho Cẩn ca nhi xong.
Thập Nhất Nương ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con, dịch góc chăn, đặt trên đệm của mình, Cố ma ma muốn nói lại thôi.
Theo đạo lý,đứa nhỏ nên phải ngủ cùng nhũ nương, nhưng mấy ngày nay,
phu nhân giống như không biết quy củ, lại để tiểu thiếu gia ngủ cùng phu nhân, mình thì ngủ trên giường mỹ nhân ở bên cạnh. Thập Nhất Nương
cũng làm như không để ý.
Đã ba ngày rồi, Thập Nhất khẳng định mình không thể tự cho Cẩn ca
nhi bú. Làm mẫu thân, nếu như mình không tranh thủ ở bên con lâu thêm