Thập Nhất Nương không kịp tránh, không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống bên cạnh Từ Lệnh Nghi.
Từ Lệnh Nghi nhìn thoáng qua hai mắt khóc đến đỏ hoe của Văn di
nương, trực tiếp nói thẳng: “Ngươi không nói, ta cũng vậy biết tại sao
ngươi lại tới tìm phu nhân. Chẳng qua chuyện này không phải là chuyện
của một mình ngươi, mà còn quan hệ đến Từ gia. Nhiều lời vô ích, ngươi
cũng không cần nói, những cửa hàng này nhất định phải đóng, hơn nữa phải ở trước lúc mùng hai tháng hai long sĩ đầu* đem chuyện này làm thỏa
đáng!” Giọng nói như chém đinh chặt sắt, không có một chút thương lượng. Lại nói, “Mấy năm qua, trong tay ngươi tích trữ cũng không ích của