Edit: Vi Vi
Beta: Hạ
Tiễn Từ Lệnh Nghi, Thập Nhất Nương búi lại mái tóc hơi rối bời, đi sang noãn các.
Cẩn ca nhi nằm trên ga trải giường mềm mại, đang duỗi hai chân lên trời vui đùa.
Ngày trước Thập Nhất Nương từng nghe mọi người nói, cha mẹ nên có bài luyện tập thích hợp cho con trẻ, như vậy sẽ có ích cho sức khỏe của con hơn. Chẳng qua không biết nên luyện tập như thế nào — nàng chưa kết
hôn, lại nghĩ tới ở ngoài đường đều là sách nói về giai đoạn đầu sinh nở và dạy dỗ con cái, lúc nào cần thì mua một quyển làm là được.
Lúc này cần dùng đến sách thì thật là ít ỏi.
Nàng không thể làm gì khác hơn là để Cẩn ca nhi bắt lấy ngón tay mình ngồi dậy, hoặc để cậu nhóc lăn qua lăn lại.
Cẩn ca nhi chơi đùa vô cùng vui vẻ, không ngừng cười khanh khách.
Thập Nhất Nương thơm má trái má phải cậu nhóc.
Có tiểu nha hoàn đi vào bẩm: “Đại tiểu thư và Tứ thiếu gia, Ngũ thiếu gia tới ạ!”
“Mau mời họ vào đi!” Trên mặt Thập Nhất Nương vẫn tràn đầy niềm vui lúc chơi đùa với Cẩn ca nhi.
Tiểu nha hoàn cười vội vàng vén màn lên.
“Mẫu thân!” Trinh tỷ nhi cười đi đầu vào.
Từ Tự Truân và Từ Tự Giới từ phía sau Trinh tỷ nhi ló ra chạy tới bên cạnh kháng, cười gọi: “Mẫu thân!”, rồi ngó vào bên kháng: “Lục đệ, Lục
đệ!”
Cẩn ca nhi đang chơi đùa vui vẻ, nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu lại, cười với Từ Tự Truân và Từ Tự Giới.
Hai huynh đệ vô cùng vui mừng: “Mẫu thân, mẫu thân, mẫu thân mau nhìn, Lục đệ đang cười kìa!”
Thập Nhất Nương cười ôm lấy Cẩn ca nhi.
Cẩn ca nhi nhìn cả phòng đầy người, cười càng vui vẻ hơn, ô ô a a mà đút tay vào miệng.
Trinh tỷ nhi bắt được tay của Cẩn ca nhi: “Lại mút tay, cẩn thận mẫu thân đánh đòn đấy nhé!”
Cẩn ca nhi liền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng nhìn Trinh tỷ
nhi, “ô ô” hai tiếng, dường như đang nói chuyện với Trinh tỷ nhi, lại