“Muốn gặp người trong nhà ở trong phòng ta?” Thập Nhất Nương nhìn Thu Vũ tới xin chỉ thị, khẽ cười nói.
Thu Vũ cúi thấp đầu: “Dương di nương nói như vậy ạ.”
Thập Nhất Nương cười nhàn nhạt, nói: “Mời Dương di nương đến phòng khách bên cạnh cửa thùy hoa gặp khách đi!”
Thu Vũ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp lại “Vâng”, nói xong, lại lộ
ra mấy phần chần chờ: “Phu nhân...... Nếu như người tên là Đại Bảo
kia là tới chuyển lời giúp Dương gia...”
“Dù đúng thế, chỉ sợ là trong lòng Hầu gia cũng biết rõ.” Thập Nhất
Nương thản nhiên nói, “Ngươi chỉ quan tâm đi truyền lời là được!” Cũng
không nói nhiều.
Thu Vũ tự nhiên không dám hỏi nhiều, khom gối hành lễ lui xuống.
Thập Nhất Nương lẳng lặng ngồi một lát.
Lúc này là thời buổi rối loạn, mặc dù nhìn qua trong nhà không khác
gì bình thường, nhưng nghe Tú Liên nói, thị vệ đã ngừng Mộc Hưu. Xảy ra