Edit: Leticia
Beta: Hạ
Nụ cười của Từ Lệnh Nghi càng đậm, tung mình áp Thập Nhất Nương ở phía dưới: “Nàng còn dám oán trách!”, ánh mắt nóng rực lên.
Thập Nhất Nương nhấp miệng cười.
Từ Lệnh Nghi ngậm vành tai mượt mà của nàng, hơi thở có chút hỗn loạn, mút một lát.
Khi mà Thập Nhất Nương cho là hắn sẽ hành động thì hắn lại lật mình nằm ngửa ở một bên, thở thật dài một hơi.(Leti: Kiểu mỡ dâng miệng mèo rồi mà chỉ được nhìn mà ko được ăn, khổ thân anh Nghi =]]])
“Mau ngủ đi......” Giọng nói có chút uể oải như đưa đám.
Thập Nhất Nương có chút không biết nên khóc hay nên cười.
Hiểu lầm này, cần phải cởi bỏ mới được. Nếu không, cuộc sống lúc
trước và sau này của Từ Lệnh Nghi có điều cố kỵ, thì cuộc sống trong
khoảng giữa đó của nàng cũng có điều kiêng dè, hơn nữa thời gian hai
người tình đầu ý hợp cũng không nhiều.
Nghĩ tới đây, nàng nhích tới gần.
Tuy Từ Lệnh Nghi không đẩy nàng ra, nhưng nhắm mắt lại, ý bảo mình muốn ngủ.
Thập Nhất Nương không khỏi cắn răng.
Từ Lệnh Nghi này, có đôi lúc lại không thể thỏa hiệp.... Trong
lòng hiểu rõ, điều nàng thưởng thức nhất về hắn đúng là tính tự kiềm