Từ Lệnh Nghi không biết nói nhẹ nhàng bao nhiêu, thì Thập Nhất Nương lại không biết nên trả lời như thế nào cho phải.
Cái gì gọi là nghe lời? Cái gì gọi là không nghe lời? Vận mệnh một người chẳng lẽ liền thay đổi từ đây.
Mà Từ Lệnh Nghi thấy nàng im lặng một hồi lâu, cho là nàng không biết chọn người nào tốt. Cười nói: “Chuyện này cũng không gấp, từ từ cũng
được.”
Thập Nhất Nương vâng dạ, trong lòng tính toán tốt vài ngày, quyết định hỏi ý kiến của Từ Tự Dụ trước.
Từ Tự Dụ vốn vẫn không nghĩ tới Thập Nhất Nương sẽ hỏi mình vấn đề
này, mặc dù mình có trầm ổn nội liễm đi nữa, nhưng cũng chỉ là tiểu tử
mười lăm tuổi, mặt căng lên đỏ bừng, ấp úng nói không ra một câu.
Thập Nhất Nương nhìn thấy vậy thì khe khẽ cười một tiếng, dường như
có điều chỉ điểm nói: “Vợ chồng trẻ là ân ái nhất, hơn phân nửa vì cảm
động lúc đầu. Phụ thân con cũng nói, chuyện này không vội, từ từ sẽ đến. Con nghĩ kỹ đi, đến lúc đó sai người báo lại cho ta một tiếng là được.......” Sau đó bưng trà tiễn khách.
Đầu óc Từ Tự Dụ rối loạn lộn xộn mà ra khỏi cửa viện, ở cửa nhìn thấy Trinh tỷ nhi cùng nha hoàn Tiểu Hoàng Anh đang vừa nhỏ giọng nói chuyện vừa cười dịu dàng đi tới. Từ Tự Dụ vội vàng xốc lại tinh thần hỏi thăm