Sau đó, Từ Lệnh Nghi căn dặn Thu Vũ trực đêm bảo nhà bếp dùng canh gà nấu một bát mì mang đến.
“Không cần đâu ạ!” Thập Nhất Nương vội hỏi, “Lại phải nhóm bếp một
lần nữa sao. Trong hộp cơm bên ngoài kia có bánh ngọt, thiếp ăn hai
chiếc lót dạ là được rồi. Hơn nữa một chút nữa trời cũng sắp sáng rồi…”
Từ Lệnh Nghi cũng không nói lý lẽ với nàng, lại nói với Thu Vũ: “Nhanh, đi nhanh…”
Thập Nhất Nương có chút ngượng ngùng.
Từ Lệnh Nghi nghiêm mặt khuyên răn nàng: “Trong nhà có một đống lớn
nha hoàn, bà tử. Nàng lại bị đói tỉnh…” Thấy bộ dáng nàng uể oải, mệt
nhọc, trong lòng đau xót, bèn ôm nàng vào trong lòng, “Thật vất vả mới
béo lên một chút. Nàng cũng quá không quý trọng bản thân mình rồi…”
Thập Nhất Nương bị Từ Lệnh Nghi nói đến xấu hổ, không nói tiếng nào, ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn.
Từ Lệnh Nghi nhìn bộ dáng như trẻ con của nàng, không khỏi cười rộ lên.
Thập Nhất Nương xấu hổ, mặt nóng lên, vì muốn thoát khỏi tình cảnh