Edit: Sakura
Beta: Hạ
Cẩn ca nhi không nghe theo cũng chẳng không buông tha, vẫn tiếp tục khóc như cũ đến mức thở không ra hơi.
“Con muốn phụ thân, con muốn phụ thân…”
Từ Lệnh Nghi thấy Cẩn ca nhi khóc đến thương tâm, vừa vỗ nhẹ nhàng
vào phía sau lưng bé vừa ôn nhu dỗ dành bé:”Được rồi, được rồi, con đừng khóc!”
Nhưng tiếng khóc của Cẩn ca nhi cũng không nhỏ lại chút nào.
Từ Lệnh Nghi thấy trên mặt bé tràn đầy nước mắt, đau lòng không chịu được, động tác vỗ lưng của hắn càng phát ra nhẹ nhàng, tiếng nói cũng
trở lên mềm mại, lộ ra sự kiên nhẫn vô hạn:”Đừng khóc, Cẩn ca nhi của
chúng ta đừng khóc!”
Mặt của Cẩn ca nhi nằm sấp ở trên vai Từ Lệnh Nghi, tiếng khóc nhỏ dần.
Thập Nhất Nương từ trong sự kinh ngạc ban đầu đã tỉnh lại, khôi phục lại trạng thái yên tĩnh giống mọi người trong phòng.
Nàng nhỏ giọng hỏi Cố ma ma:”Có chuyện gì xảy ra?”
Cố ma ma vội nói:”Hầu gia đang chơi cùng với Lục thiếu gia, Tứ thiếu