Thập Nhất Nương nhanh chóng cầm tay Phương thị.
“Đều biết nói sao đây?” Nàng giận trách nói, “Hôn nhân đại sự này, tự có trưởng bối làm chủ. Sao có thể nói hòa ly liền hòa ly, nói xin liền
xin được. Nếu lo lắng nhớ thương mẫu thân trong nhà mình, lại càng không thể tùy hứng như thế mới đúng.” Lại nói, “Con trước lui xuống đi đã!
Thẩm thẩm còn có mấy lời muốn nói cùng với mẹ chồng con!”
Phương thị muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là thấp giọng đáp”Vâng” rồi khom gối hành lễ, rồi sắp đi ra khỏi cửa.
Tam phu nhân ở một bên đã không nhịn nổi được nữa, nói với Thập Nhất
Nương: “Cái gì đệ muội cũng không cần nói! Từ thư này nhất định phải
viết rồi!”
Phương thị đi tới cửa thì thân thể khẽ dừng một chút, lúc này mới vén mành ra ngoài.
Thập Nhất Nương vừa nháy mắt với Tống ma ma, ý bảo bà lui xuống, vừa
nói: “Xin Tam tẩu bớt giận. Thế rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tốt xấu gì thì tẩu nên nói với muội một chút, để trong lòng muội biết rõ ngọn