(*) Mưu cầu, thỉnh cầu chức quan.
Edit: Tiểu Tuyền
Beta: Hạ
“Chẳng qua chỉ là sinh nhật nhỏ mà thôi.” Thập Nhất Nương cười nói......, huống chi Cần ca nhi nhà con không chỉ có tặng chữ cho thẩm
thẩm, còn tặng hai cây quạt.” Sau đó gọi nàng, “Ăn mì thọ đi con!”
Phương thị không nói thêm gì nữa, cúi đầu ăn mì.
Bên kia Thái phu nhân dùng hơn nửa chén, đã sớm kêu Từ Tự Kiệm đang cúi mặt húp sạch sẽ cả nước mì đi qua.
“Mấy ngày nay đi theo tiên sinh đi học, học hành như thế nào rồi? Sang năm có thể thi hay không?”
Từ Tự Kiệm cười xấu hổ: “Con làm gì có bản lĩnh như Nhị ca!”
Thái phu nhân khẽ cười, hỏi Kiệm ca: “Vậy sau này con có tính toán gì chưa?”
Cái vấn đề này Từ Tự Kiệm còn không có nghĩ tới.
Từ Tự Kiệm sửng sốt hồi lâu, nói: “Con nghe cha con!”
Tất cả mọi người cười lên.
Thái phu nhân ngẩng đầu, đối với Tam gia nói: “Trong các con nhà con. Ta thấy, Kiệm ca nhi có tính tình hoạt bát, đi học mặc dù không có giỏi như Dụ ca nhi, nhưng nói chuyện hào phóng sảng khoái, đối đãi người
thật thà.” Đang nói, thì dừng một chút, rồi nói tiếp, “Cần ca nhi là con trai lớn của các con, thì mẫu thân không có quản nữa. Ở đội tiên phong
vệ của cấm vệ quân bên kia có một chỗ trống, ta xem cũng không tệ. Qua
Đoan ngọ này, để cho Kiệm ca nhi đi qua đó làm chức quan nhỏ đi!”
Tiên phong vệ, hay canh giữ đại môn trong cung.
Trừ Từ Lệnh Khoan, thì mọi người cả phòng đều thất kinh, Tam gia cùng Tam phu nhân lại càng nhìn nhau.
“Nương nói với đệ, muốn tìm cho Kiệm ca nhi một công việc nhỏ.” Từ