Từ Lệnh Nghi nghe được chuyện này thì há miệng trợn mắt, nói: “Vậy
Tam ca đừng quản là được, dù sao chuyện này cũng là của nội viện, huynh
nhúng tay khắp nơi cũng không tốt. ”
Tam gia nghe vậy thì thở dài, nói: “Đệ cho rằng ta muốn quản lắm sao? Nếu mặc kệ như đệ nói, thì trong nhà chỉ sợ càng không sống yên ổn.
Cũng không biết tại sao, Tam tẩu đệ với vợ Cần ca nhi giống như không có duyên phận vậy, một người muốn đi hướng đông, một kẻ lại thích đi hướng tây. Nhưng mà vợ Cần ca nhi nói chuyện, làm việc đều chiếm mấy phần có
lý hơn......” Vừa nói, vừa lắc đầu, “May mắn là vợ Kiệm ca nhi
không có như thế, Tam tẩu đệ nói gì, con bé chỉ cười hì hì nghe theo,