Hâm tỷ nhi nghe vậy, lập tức vui vẻ ra mặt, lớn tiếng kêu “Phụ thân.”
Từ Lệnh Khoan cười, lấy khăn ra lau nước mắt cho Hâm tỷ nhi: “Sau này cũng không được vì một chuyện nhỏ như thế này mà khóc lóc nữa nhé?”
Hâm tỷ nhi gật đầu.
Ngũ phu nhân thì vội vàng đứng lên: “Ngũ gia, chàng cũng không hỏi
cho rõ ràng đã———-con bé là muốn con chim hoàng oanh mà nương tặng cho
Cẩn ca nhi đấy.”
Từ Lệnh Khoan liền giật mình.
Trẻ con giỏi nhất là quan sát nét mặt.
Hâm tỷ nhi lập tức ôm cổ phụ thân: “Phụ thân, phụ thân........”
Từ Lệnh Khoan liền thấp giọng khuyên nhủ con gái: “Vậy cũng không
được, con chim hoàng oanh kia là do tổ mẫu ban cho Cẩn ca nhi, chính là
trưởng bối ban tặng. Đồ trưởng bối tặng, sao có thể tùy tiện tặng lại
cho người khác được đúng không? Hay là, phụ thân mua cho con một con chó Nhật giống như đúc con của Cẩn ca nhi nhé? Lại bảo Hà Hương cũng quần