Đứng ở phía trước cửa sổ ngắm nhìn hồ màu xanh ngọc đang gợn sóng, Từ Lệnh Nghi vuốt vuốt mu bàn tay non mịn đang vòng quanh hông mình, thấp
giọng nói: “Hiện tại không thể so với lúc ta vừa mới từ quan được. Hoàng Thượng đăng cơ nhiều năm, lại thêm Thái hậu tạ thế, đại thần trong
triều nhiều lần cách chức, cũng không có người lại có thể dao động quyết định của Hoàng Thượng, chuyện Hoàng Thượng muốn làm cũng rất nhiều, đâu còn có thời gian quản chúng ta. Huống chi ta nhàn rỗi ở nhà mấy năm
nay, quân đội không ít thiếu niên anh hùng, Tưởng Vân Phi lại một trận
thành danh. Ta là đang nghĩ Vương Cửu Bảo.” Giọng điệu của hắn hơi có
chút cảm thương, “Nếu như không có hắn gửi cho Hoàng Thượng ngôn thư vạn việc làm tốt, Hoàng Thượng cũng không thể thuận lợi mở cấm biển như