“Cho phụ thân con thể diện rồi!” Thái phu nhân kéo tay của Từ Tự Dụ,
trái nhìn phải ngắm, nhìn ngắm trên dưới, nụ cười vui sướng kéo dài từ
khóe mắt, đuôi lông mày đến đáy mắt.
Từ Tự Dụ cung kính mà đáp “Vâng”, sự vui sướng cũng biểu lộ cả trong lời nói.
Ngũ phu nhân đang đứng ở một bên, nhìn về phía Thập Nhất Nương kêu
gào: “Mời khách, chuyện vui lớn như vậy, nhất định phải mời khách!”
Thập Nhất Nương nhấp môi cười, ánh mắt rơi vào trên người Từ Tự Dụ.
Nàng không sao cả, chẳng qua là Từ Lệnh Nghi đã lên tiếng, nói chỉ là trúng tú tài mà thôi, cũng không phải là đỗ trạng nguyên. Róng trống
khua chiêng khắp nơi, tùy tiện bộp chộp, khiến người ta cười nhạo.
Nàng có thể hiểu được lo lắng của Từ Lệnh Nghi.
Đường đi của Từ Tự Dụ sau này còn dài, một chút vui vẻ thích hợp là
được rồi, hăng quá hóa dở, nếu như không thể thuận lợi mà thông qua kỳ