Thập Nhất Nương vuốt mái tóc mượt, nhẹ nhàng buông tập tranh trong
tay, giúp Cẩn ca nhi chỉnh sửa góc chăn, dùng một ánh mắt sai khiến về
phía A Kim, ý bảo nàng chiếu cố Cẩn ca nhi thật tốt, lúc này mới nhẹ
chân nhẹ tay ra khỏi noãn các.
Bên ngoài gió bắc nổi lên, ào ào, làm cho cửa sổ vang lên rầm rầm.
Thập Nhất Nương lên giường.
Trong chăn ấm áp dễ chịu.
Nàng nhìn túi thơm ở trên đỉnh, đột nhiên nhớ tới lúc mình mới gả tới đây…. Thật giống như càng đi càng xa rồi…..
Trở mình, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân nhẹ nhàng.
“Sao còn không ngủ?” Từ Lệnh Nghi mang theo một thân lạnh lẽo ngồi ở
bên giường, “Mùa đông phải giữ gìn. Hôm nay thay đổi thời tiết, đi ngủ
sớm mới đúng!”
Thập Nhất Nương ngẩng đầu, cẩn thận đánh giá người ở trước mắt.
Ánh mắt chàng ấy vẫn sáng ngời như vậy, giọng nói vẫn trầm thấp như