Chương 13.2: Từ Bắc Bình tới Đông Lăng
AHải xốc mành chiếc xe ngựa thứ hai lên, lôi lão thái giám Hà Thường Tại xuống. Tên hoạn quan này đã hơn bảy mươi tuổi, mặt mày trắng bệch, nhìn như một bóng ma, trên mặt chằng chịt nếp nhăn, hàm răng trống trải. Bím tóc trắng phau dựng đứng sau đầu như một bà lão phương Bắc sắp rụng hết tóc. Lão đưa tay che đi ánh nắng chói chang, nhìn như một cương thi có cơ thể không được hoàn chỉnh, như thể sẽ hóa thành tro bụi dưới ánh mặt trời ngay tức khắc. Nhìn thấy Long Phượng Môn trước Đông Lăng, thấy từng ngôi đền đài lăng tẩm tường đỏ ngói vàng, lão lập tức hoảng hốt quỳ rạp xuống dập đầuTrung Sơn khinh bỉ đá vào mông lão một cái: “Chờ mở quan tài con mụ già ấy ra rồi hẵng dập đầu”
Sau Long Phượng Môn là Hiếu lăng của Thuận Trị đế, Hoàng lăng đầu tiên từ khi Mãn Thanh nhập quan, cũng là tổ lăng khai sơn lập miếu của Đông Lăng. Hoàng đế Thuận Trị lên ngôi từ khi còn nhỏ, si mê Phật pháp. Trong ba nghi án lớn nhất đầu thời Thanh, có một cái là Thuận Trị đế lên núi Ngũ Đài xuất gia, dân gian đồn đại là vì Đổng Ngạc phi, lại nghe nhầm đồn sai thành Đổng Tiểu Uyển. Dân chúng đều cho rằng Hiếu lăng là một ngôi mộ rỗng, không mai táng hoàng đế, cũng không có vàng bạc châu báu, nhờ vậy mà tránh được kiếp nạn trộm mộ những năm Trung Hoa Dân Quốc.
Hai ngày trước, lão thái giám Hà Thường Tại đã nói cho A Hải một bí mật… Thuận Trị đế và quan tài đều được hỏa táng tại điện Thọ Hoàng núi Cảnh, tuân theo tục lệ mai táng của người Mãn tại Quan ngoại. Ba hũ tro cốt của Thuận Trị đế, Hoàng hậu và Đổng Ngạc phi được an táng tại Hiếu lăng dưới khe núi Mã Lan – Tuân Hóa. Sau đó bậc con cháu như Khang Hi, Càn Long, Hàm Phong, Đồng Trị chỉ có thể yên nghỉ ở xung quanh nơi này.
Qua cầu đá bảy vòm, binh lính dẫn bọn họ rẽ ngoặt sang hướng khác, đi qua tháp bia Thần Công Thánh Đức của hoàng đế Càn Long, tới thẳng Định lăng ở góc trong cùng phía Tây. Mười ba lăng mộ nhà Minh cũng có một tòa Định lăng, chủ nhân ngôi mộ là Hoàng đế Vạn Lịch, mấy chục năm sau cũng không tránh khỏi tai họa trộm mộ. Định lăng Triều Thanh là lăng mộ của Hoàng đế Hàm Phong. Thời gian Hàm Phong tại vị lắm tai nhiều nạn, Thái Bình Thiên Quốc chiếm cứ nửa giang sơn, liên quân Anh Pháp đánh tiến Bắc Kinh, đốt trụi Viên Minh Viên, buộc ông phải chạy tới sơn trang nghỉ mát Thừa Đức rồi qua đời tại đó. Theo ông chạy trốn có một vị Hoàng hậu và một vị phi tử, sau này đều được chôn ở bên cạnh lăng mộ của ông: một vị là Thái hậu Từ An Hữu Nỗ Lộc thị, một vị khác là Thái hậu Từ Hy Diệp Hách Na Lạp thị.
Thái hậu Từ An mới là hoàng hậu chính danh của Hoàng đế Hàm Phong. Từ Hy chẳng qua chỉ là phi tử, nhưng bà là mẹ của Hoàng đế Đồng Trị, mẹ quý nhờ con mới có thể trở thành Thái hậu. Từ An và Từ Hy địa vị ngang nhau, cùng buông rèm chấp chính hai mươi năm… Giai đoạn đó Trung Quốc do hai người phụ nữ này cùng nhau nắm giữ. Chẳng qua Thái hậu Từ An tính tình ôn hòa, đã sớm yên nghỉ nơi chín suối, nhờ họa mà được phúc, tránh được sự nhòm ngó của đám trộm mộ.
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 13.2: Từ Bắc Bình tới Đông Lăng" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này