Chương 23.2: Anh ấy đã trở về
Tần Bắc Dương nhắm mắt lại, nhớ tới mùa đông đằng đẵng khắc nghiệt tại ba tỉnh miền Đông…Đó là ngày cuối cùng của năm 1931.
Cẩm Châu đổ một trận tuyết lớn, Bột Hải đóng một tầng băng dày, quân dân trong ngoài thành khổ không sao tả xiết. Quân Quan Đông đã tập kết quân đội, một trận chiến đẫm máu sắp nổ ra.
Tần Bắc Dương và Cửu Sắc sống trong một ngôi mộ cổ ngoài thành Cẩm Châu, chỉ có trong hoàn cảnh này, anh mới có thể ngăn chặn tế bào ung thư trong phổi. Rạng sáng, anh ôm một đống xương khô lâu đời, tỉnh lại trong cỗ quan tài rách nát, lại phát hiện Cửu Sắc đã biến mất. Tần Bắc Dương lao ra khỏi mộ cổ, tìm kiếm thú trấn mộ nhỏ của anh, bầu trời vẫn tối đen như mực. Ánh nắng ban mai phía chân trời bị ép xuống không nhô lên được. Khắp nơi trắng xóa, anh nóng lòng như lửa đốt thắp đèn dầu lên, chiếu sáng dấu chân của Cửu Sắc, như dấu chân của một con nai hoặc một con sói.
Băng qua một ngọn núi hiểm trở, tiến vào một khe núi trắng xóa như tuyết. Dấu chân kết thúc, lòng đất tối tăm ánh lên một tia sáng màu lưu ly. Khắp nơi đều có dấu vết bị đào móc, đất đen lẫn lộn giữa tuyết trắng, để lộ cửa mộ và dấu vết quan tài dưới lòng đất. Thì ra là một quần thể mộ cổ, Tần Bắc Dương dùng đèn lồng chiếu vào tấm bia đá trước cửa mộ. Nét chữ mạnh mẽ uy lực, hẳn là từ thời Ngụy Tấn và triều Nam Bắc. Vừa tiến vào lăng mộ đã thấy ma trơi dày đặc, một con quái vật nằm trước quan tài, sừng hươu trắng ngần khều ra xương cốt của chủ nhân ngôi mộ, há miệng gặm cắn quan tài và vật bồi táng.
“Cửu Sắc!”
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 23.2: Anh ấy đã trở về" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này