Chương 35.2: Người sống trong trời đất
Cô bé đã được mẹ dạy “Xuân Thu”, “Sử Ký” và “Tư Trị Thông Giám” từ nhỏ, cổ văn không làm khó được cô, bản gốc “Tần thị mộ tượng giám” này cứ thế trở thành sách gối đầu của côTừ giữa hè năm 1932 đến đầu xuân năm 1933, Tần Cửu Sắc ở luôn trong địa cung lăng mộ triều Đường tại Bạch Lộc Nguyên, theo Tần Bắc Dương học tập kỹ nghệ tộc Thợ mộ họ Tần.
Thiếu sót duy nhất chính là Tần Bắc Dương không thể cầm tay chỉ dạy cho con gái. May mắn Tần Cửu Sắc thông minh sáng dạ, một thời gian ngắn đã thuộc làu “Tần thị mộ tượng giám”. Không phải ngày nào cô bé cũng đóng cửa ở yên trong phần mộ mà vẫn trở lại mặt đất, hòa nhập vào cuộc sống của người dân tại Bạch Lộc Nguyên và đồng bằng Quan Trung, học hỏi tay nghề từ các thợ mộc, thợ đá, thợ rèn, thợ gốm sứ, thợ đóng gạch.
Cửu Sắc còn nhỏ tuổi đã học được kỹ năng sử dụng Đường đao An Lộc Sơn và cung chữ thập nước Nga. Tuy không có Tiểu Mộc dẫn đường nhưng Xà Miêu vẫn luôn làm bạn bên cạnh hai ba con. Chỉ cần có con mèo này, mê cung trong lăng mộ Bạch Lộc Nguyên sẽ không bao giờ mở ra, Anna và Cửu Sắc có thể tự do ra vào địa cung.
Cửu Sắc sắp tốt nghiệp, ba cô mới dạy cô một câu quan trọng nhất, một câu đến từ Lê Viên Hành: “Không điên cuồng thì không gọi là sống”
Đây là lời dạy Tần Hải Quan dành cho thiếu niên Tần Bắc Dương hơn hai mươi năm trước. Đó là lúc Tần Bắc Dương theo cha chế tạo hai con thú trấn mộ: Đại Nghệ của Hoàng đế Quang Tự và Kim Thiềm của Viên Thế Khải.
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 35.2: Người sống trong trời đất" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này