Chương 36.2: Nhận ra nhau
Thú trấn mộ Tần Bắc Dương nhận ra hai hàng nước mắt này, nhận ra đôi mắt này, nhận ra lông bờm màu đỏ và lớp vảy phủ kín toàn thân, nhận ra thú trấn mộ nhỏ bé đã trưởng thành thành một con quái vật to lớn. Nó về nhà rồi.
Ba mươi bảy năm trước, ngay tại địa cung lăng mộ triều Đường này, chính mắt nó nhìn thấy Tần Bắc Dương được sinh ra đời
“Cửu Sắc…”
Tần Bắc Dương thốt lên hai chữ nghe không rõ, giọng nói khàn khàn như hạt cát ma sát vào nhau, như thể mỗi một âm tiết đều phát ra tia lửa.
Quái vật gật đầu như mèo nhỏ, thu sừng hươu lại, dụi đầu và lông bờm vào lồng ngực Tần Bắc Dương, cọ tới cọ lui như làm nũng. Nó từng bị chia thành tám khúc, từng chìm trong biển lửa hừng hực thiêu đốt. Nó không còn nhận ra chủ nhân, bị mọi người chán ghét sợ hãi, từng trốn dưới đáy nước lạnh lẽo, rừng cây u ám, sa mạc hoang vu. Thậm chí nó còn quên cả Bạch Lộc Nguyên, quên cả nơi chốn định mệnh này của mình, quên cả địa cung lăng mộ mà mình đã bảo vệ một ngàn hai trăm năm.
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 36.2: Nhận ra nhau" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này