Dịch: Mẹ Cherry
Ra khỏi đại điện, Quân Tử Mạch kéo Tô Cẩm Bình tới thẳng tẩm cung của mình.
“Bái kiến công chúa điện hạ!” Thị tỳ ngoài cửa đồng loạt hành lễ.
Quân Tử Mạch phẩy phẩy tay rồi kéo Tô Cẩm Bình vào trong, vừa vào đã hỏi ngay: “Có phải hoàng huynh ta thích cô không?”
Khóe môi Tô Cẩm Bình giật giật, vội vàng đáp: “Công chúa điện hạ, câu đùa
này của cô không vui chút nào cả, hoàng huynh cô thích ta à? Hắn không
giết ta đã là kỳ tích rồi!”
Nàng vừa nói vậy, Quân Tử Mạch há hốc miệng, nhìn nàng bằng ánh mắt không
thể tin được một lúc lâu mới ngơ ngơ ngác ngác nói: “Thảo nào hoàng
huynh thích cô, cô hoàn toàn khác hẳn, những phi tử khác của hoàng huynh nói chuyện với ta đều rất khách sáo!”
“…” Cuối cùng nàng cũng gặp được một người tự quyền tự ý hơn cả mình, mấy
lời nàng nói, cô công chúa gì gì này hoàn toàn không hiểu chút nào sao?