Hôm nay nhìn Vương thái hậu hoàn toàn khác lúc trước, mụ bước nhanh vào,
mặt đầy vẻ uy nghiêm nhìn Quân Lâm Uyên trên long ỷ, cao giọng quát:
“Quân Lâm Uyên, ngươi muốn làm gì Nhã nhi?”
Nhã nhi? Tô Cẩm Bình nhíu mày, là ả công chúa ngang ngược kia à?!
Quân Lâm Uyên ngước mắt lên: “Mẫu hậu có biết bà đang nói chuyện với ai không?”
“Ai gia đang nói chuyện với con trai của mình!” Vương thái hậu lạnh lùng gầm lên.
“Ồ?” Hắn nhẹ nhàng đặt bút xuống, ngước đôi mắt lạnh lên nhìn mụ, “Ở đây, chỉ có Thái hậu và Hoàng đế, không có mẹ con!”
“Nhưng ai gia là mẫu hậu của ngươi, ngươi nói như vậy mà không sợ thiên hạ thóa mạ sao?” Vương thái hậu giận đến run người.
Hắn cười lạnh: “Người trong thiên hạ thóa mạ thì làm sao? Nếu mẫu hậu không có chuyện gì thì quay về sao chép kinh thư, bái lạy Phật tổ đi, cũng
tiện cho bà chuộc lại lỗi lầm năm đó. Trẫm có thể giữ lại mạng bà đến
bây giờ cũng là mở lòng từ bi hết mực rồi.”
Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy một nguy cơ ào ào kéo đến, người ta nói những
người biết nhiều chuyện thường sẽ không sống được lâu. Bây giờ nàng có