Chương 56: Kinh ngạc nghe
Nếu một tu sĩ may mắn sở hữu một con linh thú cấp cao, về cơ bản hắn cần tu luyện ba loại đạo pháp. Một là "Tâm Nhãn thuật", có thể xuyên qua mắt và tai của linh thú ở xa để quan sát môi trường nơi linh thú đang ở, đây cũng là loại đạo pháp duy nhất trong ba loại mà Từ Thanh Phàm đã luyện thành.
Hai loại đạo pháp còn lại thực ra tu luyện đơn giản hơn, nhưng Từ Thanh Phàm lại theo bản năng không đi tu luyện, vì theo hắn, tác dụng của hai loại đạo pháp đó quá tàn nhẫn.
Hai loại đạo pháp này, lần lượt được gọi là "Song Mệnh pháp" và "Thú Bạo thuật". Trong đó, thi triển "Song Mệnh pháp" có thể tiêu hao năng lượng thậm chí là sức sống trong cơ thể linh thú để chữa trị vết thương cho bản thân tu sĩ, thậm chí ở một mức độ nào đó có thể hồi phục linh khí trong cơ thể tu sĩ. Còn "Thú Bạo thuật" thì đúng như tên gọi, khống chế linh thú tự bạo để gây thương tích nặng cho kẻ địch, trong khi bản thân tu sĩ thì hoặc tấn công hoặc bỏ trốn.
Công hiệu của hai loại đạo pháp này không thể không nói là rất lớn, nhưng Từ Thanh Phàm từ khi nhìn thấy chúng, chưa bao giờ nghĩ đến việc tu luyện, vì Từ Thanh Phàm phải kiên trì "Thiên Đạo" của chính mình.
Nếu nói tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang tiếp cận "Thiên Đạo", tu sĩ Kết Đan kỳ đang cảm ngộ "Thiên Đạo", tu sĩ Đại Thừa Kỳ đang hợp nhất với "Thiên Đạo", để bản thân trở thành "Thiên Đạo", thì theo tổng kết của Từ Thanh Phàm, cả đời của một tu sĩ ngoài việc tu luyện để thân thể dung hợp với Thiên Đạo, còn là quá trình tìm kiếm "Thiên Đạo" trong tâm của chính mình, mà "Thiên Đạo" trong lòng mỗi người đều không giống nhau.
Truyện "Tiên Đạo Cầu Tác Chương 56: Kinh ngạc nghe" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này