Tiên Tử Nhà Họ Tần Bị Ngâm Trong Mị Dược

Chương 1: Tiên tử khuynh thành, tình nhân kiêu sa

Chương 1: Tiên tử khuynh thành, tình nhân kiêu sa
Tại Giang Thành, thế lực chia ba phân thiên hạ, chính là ba đại gia tộc: Tề gia, Tần gia và Ngô gia.
Ba thế gia này nắm giữ mạch máu kinh tế, quyền thế phủ khắp mọi ngành nghề.
Trong vùng đất Giang Thành này, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió. Đệ tử ba nhà cậy thế đại thụ che chở, hưởng tận vinh hoa phú quý không sao kể xiết.
Chuyện thiên hạ đều biết, Tần gia có một tiểu thư, nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, dung mạo tuyệt thế. Nay nàng vừa tròn mười tám, dáng vẻ lại càng thêm kiều diễm động lòng người.
Nghe đồn, kẻ nào vừa thoáng thấy bóng hình nàng đều kinh ngạc như thấy tiên tử giáng trần, hận không thể dốc hết gia sản đổi lấy một đêm cùng nàng dưới ánh trăng.
Tuy lời đồn có phần phóng đại, nhưng cũng đủ thấy vị tiểu thư Tần gia này quả thực đẹp tựa tiên nhân.
Hôm nay Giang Thành náo nhiệt dị thường, chỉ bởi tiên tử Tần gia theo mẫu thân đến Vạn Phật Tự cầu phúc.
Không ít kẻ theo gót, hoặc chực chờ trước cửa chùa, chỉ mong được một lần chiêm ngưỡng dung nhan.
“Này này, hôm nay ngươi có thấy vị mỹ nhân Tần gia kia không? Đúng là tiên nữ hạ phàm! Khuôn mặt đó, dáng người đó, thật là cực phẩm!”
“Tất nhiên là thấy rồi! Ta còn chẳng buồn mở hàng quán, chuyên tâm đợi bên ngoài Tần gia. Chậc chậc, mỹ nhân Tần gia đó, quả thực là tiên tử giáng thế!”
“Tuổi còn trẻ mà thân xác đã mặn mà vô cùng. Ngực đầy eo thon, vòng ba lại tròn trịa nảy nở, tựa như hồ lô đầy đặn, vậy mà khuôn mặt lại thanh tú thoát tục, đúng là tiên tử.”
“Còn có mẫu thân nàng, Tô Uyển Ngọc, quả là mị hoặc động lòng người, toàn thân toát ra khí chất hồ ly tinh. Ta xem chừng, gia chủ Tần gia mất sớm, đa phần là bị con tiện nhân này hút khô rồi!”
......
Ta tên Tề Lạc, gia chủ Tề gia là bá phụ ta, còn phụ thân ta là đệ đệ duy nhất của ông.
Chỉ tiếc phụ thân sớm quy tiên, chỉ để lại ta và mẫu thân.
Những năm trước mẫu thân lại được điều đi nơi khác, khiến Tề gia giờ đây chẳng còn thân nhân nào bên cạnh ta nữa.
Tiên tử Tần gia mà đám người kia nhắc đến, tên gọi Tần Tịch Nhan.
Chúng ta quen biết từ thuở thiếu thời, coi như thanh mai trúc mã, qua năm tháng nảy sinh tình cảm, cùng nhau đắm chìm vào bể tình.
Được sự chấp thuận của mẫu thân nàng là Tô Uyển Ngọc, chúng ta qua lại tới nay.
Thậm chí mấy hôm trước, nàng còn chính miệng nói rằng, đợi thêm ít ngày nữa sẽ đến Tề gia định ngày thành hôn.
Nói cách khác, vị tiên tử Tần gia tuyệt sắc vô song này chính là vị hôn thê của ta.
Ta dạo bước trên phố, bên tai toàn là những lời bàn tán về mẫu nữ Tần gia, thậm chí có cả những lời lẽ thấp hèn bỉ ổi.
Ta cũng chẳng để tâm, kẻ phàm phu tục tử tranh luận cũng vô ích.
Nghĩ đến dung nhan tựa nữ thần của Tần Tịch Nhan, ta không khỏi rảo bước nhanh hơn.
Theo ước hẹn, ta đến bến thuyền tại Liên Hồ, liền thấy một giai nhân phong hoa tuyệt đại đang đứng bên hồ.
Nàng dung mạo thanh lãnh tuyệt thế, cổ ngọc thon dài.
Dưới lớp y phục thanh sắc mỏng manh, vẫn không giấu nổi bầu ngực căng tròn đầy đặn, phác họa nên đường cong hoàn mỹ.
Vòng eo thắt lại chỉ một nắm tay, bên dưới là cặp mông tròn trịa nảy nở, tạo thành hình quả đào chín mọng.
Khó mà tin được đây là thân xác của một thiếu nữ vừa tròn mười tám.
Dưới tà váy dài là đôi chân dài tuyết trắng, xuyên qua ánh dương, thấp thoáng ẩn hiện nét trắng ngần phía sau lớp váy mỏng.
Dáng vẻ cao ráo, phong thái dịu dàng, giai nhân tuyệt sắc tựa tiên tử này chính là vị hôn thê Tần Tịch Nhan mà ta hằng ngày đêm mong nhớ.
“Tịch Nhan!”
Nghe tiếng gọi, Tần Tịch Nhan xoay người lại, diện mạo hồng hào như cánh đào, nàng mỉm cười yểu điệu, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ thanh lãnh vốn có.
“Hừ, lại còn đến muộn!” Tịch Nhan hừ lạnh, lộ vẻ kiêu sa hờn dỗi.
Thấy dáng vẻ này của nàng, lòng ta càng thêm xao xuyến, liền vội vàng tạ lỗi.
Ta định nắm lấy tay nàng nhưng bị nàng né tránh, ta cũng không bận tâm, cười nói:
“Hề hề, đi thôi, hôm nay chúng ta cùng du ngoạn Liên Hồ!”
Sau đó chúng ta cùng lên thuyền, du hồ thưởng cảnh.
Ta thì cứ mãi mê mẩn chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt thế cùng thân hình quyến rũ của Tịch Nhan. Những đường cong hoàn mỹ kia quả thực là kiệt tác của tạo hóa.
Tịch Nhan cũng nhận ra ánh mắt của ta, gò má ửng hồng: “Chàng cứ nhìn ta chằm chằm làm gì!”
“Hề hề, tại nàng còn đẹp hơn cả phong cảnh kia mà!” Ta mặt dày đáp lời.
“Hừ, miệng lưỡi dẻo quẹo!”
Tuy nàng miệng nói vậy, nhưng ta nhìn ra nàng rất vui.
Thế là ta lấy hết can đảm nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, cùng nàng ngồi bên mạn thuyền, ngắm nhìn làn nước trôi lững lờ cùng những đóa sen xanh ngát...
Cứ thế, thời gian trôi qua vùn vụt, đến khi trời dần ngả bóng, chúng ta đành phải chia tay.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất