Chương 294.2: Bàn cờ
Lúc này, trong tòa trà lâu đang có mười mấy vị khách ngồi đó, ngay phía trước có một bức bình phong, trong tòa trà lâu hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở, nhìn về hướng bức bình phong, trước bức bình phong kỳ thực không có gì, âm thanh từ sau bức bình phong truyền đến.
Tiếng gió, tiếng mưa rơi, tiếng nước chảy, tiếng mây mưa, một hồi chim hót, lại là một trận tấc tác, tựa như con sóc leo cao, tiếng đốn củi, tiếng hát, tuy chỉ là nghe thấy âm thanh, nhưng giống như một bức tranh sống động, bởi vì âm thanh kia, mọi người nghe được trong đầu đều hình thành nên một bức tranh tươi mới.
- Hay! Hay…
Tai nghe thấy âm thanh tiều phu hát gần và xa, hơn nữa ẩn trong đó có một loại cảm giác như lơ lửng trong gió, các vị khách uống trà không khỏi vỗ tay khen ngợi. Một lát sau, âm thanh dần yên tĩnh lại, hai học đồ của Vân tiên sinh bưng đồng la cười hì hì đi ra, để xin tiền thưởng.
Phía sau bức bình phong, chỉ đặt một kỷ án, một bồ đoàn, mấy chung nước, thước, lá trúc.
Truyện "Tiêu Diêu Du Chương 294.2: Bàn cờ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này