Chương 2
Đến ngày ghi hình, tôi mới biết mình ngây thơ đến mức nào.
Một nhân viên cười tươi dẫn hai cô cháu vào một căn phòng nhỏ tối om.
Trên bàn đặt sẵn hai tờ đề thi và hai cây bút.
Tôi còn chưa kịp hỏi định làm gì thì loa phát thanh trên đầu đã vang lên.
“Chào mừng mọi người đến với Nhật Ký Đến Trường Của Bé Đậu Đinh, chương trình được tài trợ độc quyền bởi Love Forever.”
“Lần này tổ chương trình sẽ chơi một trò khác biệt. Trước mặt mọi người có hai đề thi, một dành cho người lớn, một dành cho trẻ em. Các bạn có 150 phút để hoàn thành bài thi. Số điểm sẽ quyết định căn nhà mà các bạn được phân.”
“Không dài dòng nữa, bắt đầu thi!”
Tôi đứng hình.
Ai đời đi quay gameshow mà lại phải... thi cử?
Đã thế còn là...
Đề toán cấp ba!
Tôi lén liếc sang đề của Lục Chiêu.
Chết tiệt!
Tại sao thằng nhóc lại làm đề Ngữ văn, còn tôi là Toán?
Có đổi được không vậy?
Nhân viên đứng bên cạnh lập tức nhắc nhở.
“Không được trao đổi với nhau, nếu không sẽ bị xử lý như gian lận.”
Tôi đau khổ cúi đầu làm bài.
Kiến thức...
Đã trả hết cho thầy cô từ lâu rồi.
Bảng biến đổi lượng giác...
Rốt cuộc học thuộc kiểu gì nhỉ?
Chỗ này hình như phải kẻ thêm đường phụ.
Tại sao mình lại ngồi ở đây?
Bây giờ bỏ thi còn kịp không?
Tối nay ăn lẩu hay xiên nướng đây?
Lục Chiêu từ ngồi ngay ngắn, dần dần nằm bò ra bàn.
Cuối cùng chẳng biết từ lúc nào đã trượt hẳn xuống sàn, ngồi nghịch cục tẩy với cây bút.
Thấy vậy, tôi cũng chẳng buồn diễn nữa.
Khoanh đại hết phần trắc nghiệm rồi úp mặt xuống bàn, chờ hết giờ.
Lúc ấy tôi hoàn toàn không biết chương trình đang phát sóng trực tiếp.
Khán giả đang theo dõi toàn bộ quá trình hai cô cháu tôi... nằm ngửa mặc kệ cuộc đời.
“Có cảm giác chị này đang diễn lại cuộc đời mình. Từ khi phiếu trả lời có phần giải thích, đến câu duy nhất biết làm mình cũng không biết nữa.”
“Thằng bé đẹp trai thế là đủ rồi, đến cả Ngữ văn cũng giỏi nữa thì quá đáng thật.”
“Nhìn y hệt cảnh cháu tôi làm bài tập ở nhà. Nắm đấm cứng rồi.”
“Đây đúng là đội nằm yên triệt để nhất, giả vờ cũng lười luôn.”
“Mọi người nên qua phòng livestream của Tổng giám đốc Nam Hành mà bái lạy. Anh ấy đặt bút xuống cùng lúc với chị này, nhưng người ta làm xong hết rồi. Có cư dân mạng biết bài bảo gần như đúng toàn bộ.”
“Anh em mạnh dạn lên, không phải gần như... mà là đúng hết.”
“Vừa xem xong quay lại đây. Trong vòng năm phút, tôi muốn toàn bộ thông tin về người đàn ông này.”
...
Trong lúc chờ công bố điểm số, các khách mời tập trung tại đại sảnh.
Những tiền bối trong giới vốn ngày thường trang điểm tinh xảo, khí chất ngút trời, giờ đây chẳng khác gì đám học sinh vừa bước ra khỏi phòng thi.
Nữ minh tinh thì tóc mái bị vò đến rối tung.
Nam minh tinh thì mang vẻ mặt ngơ ngác.
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Trên đời thật sự tồn tại cái đề này sao?
Ngược lại, đám trẻ con lại vô cùng ung dung.
Chúng chạy nhảy chơi đùa khắp nơi, chẳng hề bận tâm điểm số.