Chương 3
Đây không phải lần đầu Hoắc Diên để lộ sơ hở.
Tối hôm qua.
Tôi uống hơi nhiều, quấn lấy anh đòi yêu thương.
Hoắc Diên vẫn bình thản như núi.
Tôi nổi giận.
“Dạo này anh bị làm sao vậy? Chạm cũng không cho em chạm.”
“Cảm cúm của em mới khỏi, không chịu nổi đâu.”
“Ngay cả nhu cầu cơ bản của bạn gái cũng không đáp ứng được, giữ anh lại làm gì?”
“Ngoan, đợi thêm chút nữa.”
“Đợi cái gì chứ? Chia tay đi, em đi tìm người có sức khỏe tốt hơn.”
“Không được!”
Anh lập tức phản đối, từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
Dường như câu nói đó đã kích thích anh.
Hoắc Diên cúi xuống hôn tôi thật mạnh.
Đồng thời, bàn tay cũng chậm rãi trượt xuống...
Trong cơn mê man.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Trong đôi mắt vốn luôn bình lặng ấy.
Ẩn giấu một sự điên cuồng bất chấp tất cả.
Giống như...
Anh đang từng bước phá bỏ giới hạn đạo đức của chính mình.
Hoắc Diên không biết.
Những chuyện chỉ một chiều chiều chuộng tôi như thế này.
Em trai anh chưa bao giờ làm.
Và ánh mắt như vậy.
Hoắc Thâm cũng chưa từng có.
...
Suốt một tuần sau đó.
Mối quan hệ giữa tôi và Hoắc Diên vẫn luôn duy trì như vậy.
Khi tôi cần, anh sẽ đến giải quyết.
Nhưng từ đầu đến cuối, chúng tôi vẫn chưa bước qua giới hạn cuối cùng.
Tối hôm đó, tôi vào phòng ngủ từ rất sớm.
Hơn chín giờ, điện thoại của Hoắc Diên đổ chuông.
Anh tưởng tôi đã ngủ nên trực tiếp nghe máy ở phòng khách.
Cửa phòng ngủ không đóng kín.
“Anh.”
Giọng của Hoắc Thâm lúc ẩn lúc hiện.
“Em nhờ anh một chuyện, giúp em đá Tống Tinh Dư đi.”
Hoắc Diên không đáp.
Nửa người anh ngồi trong bóng tối, trông uy nghiêm đến mức khiến người khác không dám trái ý.
Đó mới là con người thật của anh.
Con người đã gỡ bỏ mọi lớp ngụy trang.
“Anh, em xin anh đấy. Nếu không, Ương Ương cứ khóc mãi.”
“Hoắc Thâm, em làm vậy có thấy có lỗi với Tống Tinh Dư không?”
“Có lỗi gì chứ? Em quen cô ta chỉ để vui thôi, tiện thể chọc tức Ương Ương. Giờ Ương Ương không vui nữa thì đương nhiên phải đá cô ta rồi.”
“Anh không thể làm chuyện này thay em. Tốt nhất em nên tự mình tới gặp cô ấy và xin lỗi.”
“Đừng mà...”
Nghe ra Hoắc Diên đã nổi giận, Hoắc Thâm cũng có chút chột dạ.
“Anh, anh có nghĩ tới chuyện nếu Tống Tinh Dư lấy cái chết ra ép thì sao?”
“Ý em là gì?”
“Cô ấy yêu em như thế. Nếu biết sự thật rồi đi nhảy lầu, xảy ra án mạng thì chúng ta đều xong đời.”
“Cô ấy không phải loại người như vậy.”
“Nhỡ đâu thì sao? Ai chịu trách nhiệm nổi? Đó là một mạng người đấy!”
Mồm mép Hoắc Thâm vẫn trơn tru như mọi khi.
“Tóm lại chuyện này nhờ anh nhé. Mau đá cô ta đi. Em không nói nữa, em đi dỗ Ương Ương đây...”
Tôi đang xem kịch rất hứng thú.
Bỗng nhiên cửa phòng ngủ bị mở ra.
Hoắc Diên đứng ở cửa.
Bóng dáng cao lớn phủ lên người tôi.
“Đều nghe thấy rồi?”