Tố Y

Chương 2.

Chương 2.
Cái miệng của Châu Vân đúng là thiêng thật, ngày hôm sau, ta đã gặp nàng cung nữ ấy.
Nàng ta tên gọi Thanh Hòa.
Dáng vẻ thanh nhã tú lệ, giống như ngọn cỏ nhỏ kiên cường mọc lên từ kẽ gạch nơi thâm cung, sạch sẽ xanh tươi, không khuất phục trước gió mưa.
Nghe Châu Vân nói, nàng ta lẻn vào Thái Y viện trộm thuốc của ta.
Đó là mật dược trị vết thương cũ mà sư phụ để lại cho ta.
Thấy ta, nàng ta không biện giải, cũng chẳng hề sợ sệt.
"Thuốc là do ta trộm."
"Ta có một người bạn bị phát tác vết thương cũ, đau đớn vô cùng."
"Anh ấy chỉ là một thị vệ trong cung, ta sợ đêm xuống anh ấy phải trực mà bệnh cũ tái phát. Nghe danh Hoàng hậu nương nương có mật dược chữa được bách bệnh, nên ta mới trộm thuốc."
"Anh ấy đối xử với ta rất tốt, là người bạn duy nhất của ta trong cung này."
"Ta không muốn mất người bạn này, nếu Hoàng hậu nương nương muốn trách phạt, xin hãy phạt một mình Thanh Hòa thôi."
Tấm lưng gầy gò của nàng ta đứng thẳng tắp, ánh mắt trong trẻo, không vướng chút bụi trần.
Chuyện đã đến nước này, ta đương nhiên biết người bạn trong miệng nàng là ai.
"Thanh Hòa, đứng lên đi, ta không phạt ngươi."
Thiếu nữ thoáng ngẩn ngơ, sợ làm ta phật ý nên mới nhanh nhẹn đứng dậy.
Ta lại hỏi: "Vết thương cũ của bạn ngươi là thế nào?"
"Trong một lần hành thích, anh ấy vì bảo vệ Hoàng đế mà bị trúng một kiếm vào ngực. Kiếm có độc, lúc đó lại không kịp xử lý nên đã để lại di chứng."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Thanh Hòa, ta không kìm được mà bật cười khẽ.
Năm xưa Tiêu Vân Lạn nhất quyết đòi cưới ta làm vợ, sư phụ ta là Minh Ý chân nhân đã cực lực phản đối.
Sư phụ cho rằng ta là đệ tử của bà, là người kế thừa y bát của bà, tốt nhất không nên vướng bụi trần thế.
Huống hồ lại là người của hoàng gia, thân phận chênh lệch vốn đã định trước là không có kết quả.
Tiêu Vân Lạn khổ sở cầu xin, thề thốt sẽ bảo vệ ta suốt đời.
Sư phụ bèn đánh cược với hắn.
Nếu có thể sống sót qua ba chiêu của bà, bà sẽ đồng ý hôn sự này.
Tiêu Vân Lạn đương nhiên đã sống sót, miễn cưỡng có được sự công nhận của sư phụ.
Trong cuộc tỉ thí đó, sư phụ ra tay không hề nương tình, Tiêu Vân Lạn vì thế mà mang thương tật ngầm.
Lúc đó ta đau lòng khôn xiết, mang theo sự áy náy và quyến luyến rời khỏi sư môn.
"Có lẽ, hắn chính là kiếp nạn của con..."
Ánh mắt đượm buồn xen lẫn thất vọng của sư phụ lúc tiễn biệt, mãi về sau ta mới hiểu hết.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất