Chương 4.
Sáng sớm hôm sau, Thái hậu đã sai người đến mời ta.
Ta không đi ngay, mà đợi sửa soạn tươm tất mới qua đó.
Tiêu Vân Lạn đưa ta vào cung, lập ta làm Hậu, quần thần dị nghị, chỉ có Thái hậu là ủng hộ.
Ta từng ngỡ Thái hậu là một ngoại lệ.
Mãi cho đến cuộc biến động chốn thâm cung và khi Uyển Quý phi vào cung, ta mới biết bà ta luôn tính kế ta.
Thái hậu không muốn vì một nữ tử giang hồ như ta mà nảy sinh hiềm khích với đứa con nuôi nhiều năm, cũng là nguồn gốc quyền lực hiện tại — chính là Hoàng đế.
Cho nên, bà ta tính toán, bà ta chờ đợi.
Mỗi bước đi trong sự chờ đợi đó đều là để khiến Tiêu Vân Lạn chán ghét ta.
Đêm biến động đó, bà ta vì muốn trấn an triều thần nên buộc ta phải thể hiện "lòng trung thành".
Thứ bà ta tính toán chính là tình yêu và sự áy náy của ta dành cho Tiêu Vân Lạn.
Ngày Uyển Quý phi vào cung là lúc bà ta đã bào mòn hết sự kiên nhẫn giữa ta và Tiêu Vân Lạn rồi mới thừa cơ ra tay.
Thứ bà ta tính toán là sự thiếu tin tưởng của Tiêu Vân Lạn dành cho ta.
Ôn Minh Ngọc trúng độc hôn mê bất tỉnh, lại trùng hợp ngã xuống ngay trong cung của ta.
Ta biện bạch, nhưng mọi dấu vết đều chỉ hướng về ta.
Thái hậu quở trách ta hẹp hòi, nữ tử giang hồ không có phong thái của bậc tiểu thư khuê các.
Tiêu Vân Lạn nhìn ta với vẻ mặt đầy thất vọng: "Minh Ngọc từ nhỏ đã yếu ớt, vậy mà nàng lại ra tay độc ác như thế!"
"Trẫm đã nói, đời này chỉ có mình nàng là thê tử. Việc đối phó với tiền triều đã khiến trẫm kiệt sức, cứ ngỡ nàng sẽ cùng trẫm đồng cam cộng khổ, nhưng vì sao nàng không tin trẫm? Lại cứ muốn làm hại người vô tội!"
Hắn khẳng định chắc nịch rằng ta đã hạ độc trong trà.
Ta có trăm miệng cũng khó lòng thanh minh.
Tiêu Vân Lạn giam lỏng ta nửa tháng.
Trong sự hụt hẫng, ta thấy trong đôi mắt u buồn của Thái hậu thoáng qua một tia đắc thắng.
...
Sực tỉnh khỏi dòng ký ức, ta đã đi đến trước điện Từ Ninh.
Vừa định mở lời thì cửa cung mở ra.
"Ban trà."
Thái hậu ngồi phía trên, khẽ vuốt chén trà.