Tối Cường Quân Sư, Bắt Đầu Thiết Kế Giết Tào Tháo

Chương 26 Tiến vào đóng quân tại Tiểu Bái (2/2)

Chương 26 Tiến vào đóng quân tại Tiểu Bái (2/2)
Trần Quần cũng không quá bận tâm đến vấn đề này. Dưới sự tiến cử của Lý Tuyên, Lưu Bị giao một phần chính vụ của Tiểu Bái cho Trần Quần xử lý. Trần Quần quả nhiên không khiến Lưu Bị thất vọng, quản lý toàn bộ Tiểu Bái đâu ra đấy.
Quân Lưu Bị, sau khi trừ đi Doanh Yến Thiết Kỵ do Triệu Vân dẫn đi, còn lại khoảng hơn 8.000 người. Lại có thêm một số dân chúng và quân đội chuyển đến từ Bình Nguyên, cộng với mấy nghìn binh mã Đào Khiêm tặng cho Lưu Bị, hiện giờ dưới trướng Lưu Bị đã có hơn 16.000 binh mã.
Nhưng trong số binh mã này, tinh binh còn chưa chiếm đến một nửa, số binh lực còn lại vẫn cần được huấn luyện thật tốt.
Lý Tuyên truyền lại phương pháp luyện quân của mình cho Quan Vũ, Trương Phi và Thái Sử Từ. Bọn họ dựa theo phương pháp của Lý Tuyên, kết hợp với kinh nghiệm bản thân để cải tiến thêm một phen, huấn luyện quân đội Lưu Bị trở nên vô cùng hùng mạnh. Hơn 16.000 binh mã này tuy nhìn qua không nhiều, nhưng tuyệt đối sở hữu chiến lực không tầm thường.
Dưới sự cải tổ của Trần Quần, Quan Vũ, Trương Phi, Thái Sử Từ và những người khác, Tiểu Bái dần trở nên phồn thịnh, tràn đầy sinh khí. Mà tất cả những điều này đều nhờ vào sự sắp xếp tỉ mỉ của Lý Tuyên. Nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của Tiểu Bái, thiện cảm của Lưu Bị dành cho Lý Tuyên lại tăng lên không ít.
Sau khi mọi chuyện được an bài thỏa đáng, Lý Tuyên trái lại trở thành người nhàn nhã nhất. Hắn cũng vui vẻ hưởng thanh nhàn, mỗi ngày đều theo Trần Đăng, Tôn Càn và Mi Phương lang thang vui chơi khắp thành Từ Châu.
Hôm nay, mấy người lại tụ tập uống rượu, nhưng lại thấy Mi Phương có vẻ thất thần, mặt mày đầy vẻ ưu sầu.
Trần Đăng thấy hắn như vậy, bèn hỏi: “Tử Phương, hôm nay ngươi làm sao thế? Vì sao lại mặt ủ mày chau?”
Mi Phương thở dài, giọng mang theo vài phần oán trách: “Mấy ngày trước vui chơi cùng các ngươi quá mức, có một đợt sổ sách chưa kịp kiểm kê. Ngày mai phải giao rồi, hôm nay nếu không làm xong, ngày mai đại ca ta nhất định sẽ mắng ta đến chết.”
Trần Đăng cười nói: “Chuyện này có gì khó? Muội muội của ngươi chẳng phải rất giỏi số thuật sao? Vì sao không nhờ nàng giúp đỡ?”
Trong lòng Lý Tuyên khẽ động. Muội muội của Mi Phương, chẳng phải chính là Mi Trinh sao? Cũng chính là thê tử tương lai của chủ công Lưu Bị. Hắn đã đến Từ Châu lâu như vậy, dường như vẫn chưa từng gặp nàng, suýt chút nữa đã quên mất còn có người này.
Có điều nghe giọng điệu của Trần Đăng, dường như Mi Trinh là người rất có nghiên cứu về số học? Chuyện này trong chính sử hoàn toàn không được ghi chép.
Nhất thời lòng hiếu kỳ của Lý Tuyên nổi lên, bèn hỏi Mi Phương: “Tử Phương, muội muội của ngươi rất giỏi số thuật sao?”
Nhắc đến mỹ nhân, tên Trần Đăng này lập tức hứng thú. Không đợi Mi Phương lên tiếng, hắn đã kể hết mọi sự tích của Mi Trinh, không bỏ sót điều gì.
Thì ra Mi Trinh từ nhỏ đã thông minh hơn người, đặc biệt có thiên phú cực cao về toán thuật và kinh thương. Khi mới hơn 10 tuổi, từng có một lần việc làm ăn của Mi Gia gặp nguy cơ, chính Mi Trinh đã nghĩ ra biện pháp giải quyết. Nếu nàng không phải nữ nhi, e rằng vị trí gia chủ Mi Gia đã được giao cho nàng rồi.
Đợi Trần Đăng kể xong, Tôn Càn trêu chọc: “Nguyên Long quả nhiên lợi hại. Chỉ cần là chuyện liên quan đến mỹ nhân, ngươi đều thuộc nằm lòng như đếm báu vật trong nhà.”
Nghe Tôn Càn trêu chọc, Trần Đăng chẳng những không lấy làm hổ thẹn, trái lại còn vô cùng tự hào, cười hắc hắc nói: “Từ xưa anh hùng yêu mỹ nhân. Không phải ta khoác lác, xét về nhãn lực thưởng thức mỹ nhân, khắp thiên hạ ngoại trừ Hứa Thạc, Hứa Tử Tướng ra, không ai có thể sánh bằng ta.”
Mặc dù có một muội muội lợi hại như vậy, Mi Phương lại chẳng hề vui vẻ, trái lại tiếp tục khổ sở nói: “Muội muội ta nào có dễ nói chuyện như vậy? Nàng không đứng bên cạnh xem trò cười của ta đã là tốt lắm rồi.”
Không ngờ Mi Trinh lại lợi hại đến vậy. Xem ra nhân vật thời Tam Quốc không một ai đơn giản. Sau này mình vẫn nên cẩn thận thì hơn, tuyệt đối không được xem thường trí tuệ của cổ nhân.
Lý Tuyên thầm suy nghĩ trong lòng, sau này Mi Gia nhất định sẽ đầu nhập Lưu Bị, Trần Đăng và Tôn Càn cũng đều là những nhân tài quan trọng dưới trướng Lưu Bị. Đây cũng chính là nguyên nhân Lý Tuyên kết giao với mấy người bọn họ. Lúc này thấy Mi Phương gặp khó khăn, Lý Tuyên bèn lên tiếng: “Dù sao hôm nay chúng ta cũng không có việc gì, chi bằng cùng ngươi trở về. Đông người thêm sức, xem thử có thể giúp được gì hay không.”
Thấy Lý Tuyên đã lên tiếng, Trần Đăng và Tôn Càn đương nhiên không có dị nghị, đồng thanh biểu thị tán thành.
Mi Phương mừng rỡ. Trong lòng mấy người bọn họ, Lý Tuyên chẳng khác nào nhân vật như thần, không có chuyện gì có thể làm khó được hắn. Lúc này thấy Lý Tuyên nói muốn giúp mình, Mi Phương vội vàng dẫn mọi người trở về Phủ Mi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất