Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật (Dịch)

Chương 110

Chương 110

Nếu như người đó không bao giờ xuất hiện nữa ----- thì hắn phải làm gì đây???

Lục Hoán ngồi ở chỗ đó cả một ngày, từ sương sớm đến lúc tối muộn. Mặt hắn không có chút biểu cảm gì nhìn ra ngoài sân, cũng không nhìn cố định vào một nơi nào, mà dường như chỉ là đang đợi người tới. Bầu trời hoàn toàn tối đen rồi, hắn đứng dậy thắp đèn con thỏ, lại quay người tiếp tục ngồi xuống.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên người đó xuất hiện, hẳn là ----- là lúc âm thầm sửa cánh cửa lại cho hắn? Hay là lúc trước đó nữa?

Về sau, người đó nhiều lần gửi tới đủ loại đồ vật, lúc thì là giày được gia công tinh xảo, lúc thì là than, lúc lại là đồ ăn, trong lòng hắn kinh ngạc không thôi, nghi ngờ rằng trong phủ Ninh Vương có người nào đó gài bẫy hắn. Nhưng một đêm kia, hắn bệnh nặng sốt cao không dậy nổi, mơ mơ màng màng, lại được người đó cứu. Hắn vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ rất nhiều, từng con sóng gợn lăn tăn trong lòng. Sau đó, người đó tặng hắn một bát mì trường thọ trong ngày sinh nhật, đó là món ngon nhất mà Lục Hoán được ăn từ lúc sinh ra đến giờ. Lại về sau, hắn bắt đầu giao tiếp với người đó bằng lời nhắn, người đó vậy mà cũng bắt đầu phản hồi lại, hắn cũng là lần đầu tiên có người để có thể dốc bầu tâm sự.

...... Nhưng bây giờ, người đó sẽ không bao giờ đến nữa.

Truyện "Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật (Dịch) Chương 110" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất