Chương 112
Túc Khê không biết vì sao sau khi mình bắn pháo hoa xong, trông tên nhóc lại không được vui cho lắm, vẻ mặt lại trở về ảm đạm, hơn nữa không trở về phòng, mà là trầm mặc một lát, rồi đi về phía rừng trúc—— hắn muốn đi làm gì?
Túc Khê không đoán được suy nghĩ của hắn, nhưng chỉ thấy, hắn đi đến cuối rừng trúc, đã sắp rời khỏi Sài Viện rồi mới ngừng lại.
Hắn tìm một chỗ, chậm rãi ngồi xuống, sau đó cúi đầu xuống, ngồi ngẩn người giống như lúc nãy ngồi ở cửa phòng.
Bóng dáng nhỏ xíu ngồi trên tảng đá nhỏ, có vẻ trống rỗng tĩnh mịch.
...... Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Truyện "Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật (Dịch) Chương 112" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này