Chương 157
Mà Vân Tu Bàng này dù hơi ngốc nghếch, nhưng là một người mập mạp trung thực, hơn nữa lại là con trai của Thái úy, sau này lớn lên chắc chắn là quan viên kinh thành, hắn phù hợp để làm bạn với tên nhóc.
Người mẹ già sắp xếp như vậy, vì thế khi tên nhóc đi trên phố, đã đẩy tay hắn, ra hiệu cho hắn sang hàng kẹo hồ lô bên cạnh.
Lục Hoán nghĩ người bên cạnh muốn ăn kẹo hồ lô, khóe mắt chân mày hơi dịu dàng, lấy ra một ít tiền đồng từ trong lồng ngực, đưa cho người bán kẹo hồ lô, nói: “Hai xiên.”
Sau khi mua xong, hắn định cầm về, tuy rằng nàng không thể ăn, nhưng nàng có thể rất thích kẹo hồ lô, bày ra nhìn cũng tốt.
Nhưng Túc Khê ở cách màn hình đột nhiên cầm lấy một cánh tay hắn.
Truyện "Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật (Dịch) Chương 157" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này