Chương 286
Lục Hoán phất áo choàng ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, xoay một cái hộp trước mặt, nhìn vào địa chỉ giao hàng. Địa chỉ giao hàng là nơi cách nơi này hai tỉnh, cách nhà Túc Khê gần mấy ngàn km, hắn không khỏi cảm thản nói: “Ngày hôm trước vừa mua, hôm nay đã đến, nhanh vậy à?”
Túc Khê đặt kéo xuống và nhìn hắn: “Lục Hoán, sao ngươi biết ta mua nó ngày hôm trước? Ngươi lại nhìn trộm ta nữa!”
Đây chính là điểm bất cập của việc có thể nhìn thấy từ hai chiều, hai người có thể nhìn thấy nhau bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào.
Lúc Túc Khê vừa mới biết Lục Hoán chỉ cần một cú mở màn hình là có thể nhìn thấy mình, hai má nóng đến không chịu nổi, liên tục kiên trì gội đầu mấy ngày, mỗi ngày ngồi trên sô pha quy củ, cố gắng làm một cô gái tinh tế.
Nhưng còn chưa kiên trì được bốn ngày, nàng đã không kiên trì được nữa……. Duy trì hình tượng thật sự mẹ nó quá mệt mỏi…… Nàng vẫn lười biếng nằm trên ghế sofa và ăn khoai tây chiên.
Truyện "Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật (Dịch) Chương 286" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này