Chương 12: Nhà hàng lẩu ăn thịt người (1)
Lúc đầu Lạp Bảo đồng ý, cuối cùng Chúc Ninh đã sử dụng “năng lực tiền tệ”, bỏ ra một vạn tệ để mua dịch vụ này.
Cô kết bạn với Lạp Bảo, bảo nó cứ tìm được video nào, chỉ cần là trong vòng một tháng gần đây thì gửi hết cho cô. Lạp Bảo khuất phục trước giá trị sức hút… không, là uy lực đồng tiền của Chúc Ninh mà đồng ý.
Sau khi rời khỏi phòng rác, Chúc Ninh chọn đi bộ về nhà. Cô đã từng thử đi bộ về, mất tổng cộng một tiếng bốn mươi phút, nếu đi xe bay thì chỉ mất tám phút.
Hôm Chúc Ninh xuyên tới, cô đã tiêm thuốc hồi phục mạnh rồi gọi xe bay về. Cô mở bản đồ ra xem, căn phòng rác bỏ hoang này là nơi gần chỗ ở của Chúc Ninh nhất, lại không có camera giám sát, việc chọn nơi này chắc chắn có lý do.
Chúc Ninh lần nữa mò về nhà, vừa tới cửa liền đụng phải má Ngụy, đối phương vừa thu tiền thuê xong, đang chống gậy xuống lầu.
Không hiểu vì sao, Chúc Ninh nhìn thấy bà theo bản năng cảm thấy hơi khó chịu, cô nhớ má Ngụy từng nói cô hay phát điên, người đó chắc chắn không phải là Chúc Ninh hiện tại mà là nguyên chủ.
Nguyên chủ sao lại nổi điên?
Má Ngụy chắc chắn biết một số chuyện về nguyên chủ, Chúc Ninh đang suy nghĩ mở miệng như thế nào để khéo léo moi thông tin. Nhưng cô vừa định nói thì lại ngậm miệng. Giờ cô không thể tin bất kỳ ai.
Nếu má Ngụy có liên quan đến cái chết của cô, thì chỉ cần Chúc Ninh mở miệng là sẽ tự bại lộ.
Má Ngụy liếc cô một cái, giọng điệu mỉa mai: “Tôi nói cô lấy đâu ra tiền, thì ra là bám được cành vàng lá ngọc.”
Chúc Ninh: “???”
Có thể đừng nói như thể cô vừa gả vào hào môn được không?
Má Ngụy: “Tôi thấy cô vận may cũng tốt đấy, vậy mà vào được trung tâm thanh lọc, đúng là bát cơm sắt rồi.”
Chúc Ninh: “……”
Sao trông bà có vẻ ghen tị thế? Trong mắt người ngoài, trung tâm thanh lọc là công việc có đãi ngộ cao nhất, nhàn nhã nhất ở toàn khu 103, cho dù chỉ là quét rác, thì cũng là bát cơm sắt.
Phúc lợi nhân viên thì khỏi phải nói, chỉ cần trở thành nhân viên chính thức, sau khi nghỉ hưu còn được khám sức khỏe miễn phí và trợ cấp. Vào được trung tâm thanh lọc liên bang, nửa đời sau cứ thế mà yên ổn hưởng phúc.
Má Ngụy: “Người của trung tâm thang lọc tìm cô, ngay trước cửa nhà cô đấy.”
Thì ra là thế, Chúc Ninh còn đang thắc mắc sao má Ngụy lại biết chuyện này.
Chỉ là… tìm cô sao? Chúc Ninh cũng đâu quen biết nhiều người, chỉ quen mỗi Lý Niệm Xuyên và Từ Manh, bây giờ Lý Niệm Xuyên còn đang điều trị ô nhiễm tinh thần ở bộ y tế.
Chúc Ninh: “Tôi lên ngay đây.”
Cô nói xong liền đi, vừa đi ngang qua má Ngụy để lên cầu thang.
Bất ngờ phía sau, má Ngụy nói vọng lên: “Cẩn thận đấy.”
Chúc Ninh khựng lại, quay đầu nhìn, thấy má Ngụy đang chống gậy đứng dưới bậc cầu thang. Chúc Ninh đứng trên bậc thang, còn mẹ Ngụy lại mắc chứng lùn, góc nhìn của Chúc Ninh cao hơn bà không ít.
Lẽ ra má Ngụy phải ngước lên nhìn cô, nhưng bà không hề ngẩng đầu, chỉ hơi nhướng mắt, để lộ một mảng lớn lòng trắng ngả vàng, nhìn chằm chằm vào Chúc Ninh không chớp mắt.
Cẩn thận đấy.
Cẩn thận cái gì? Cẩn thận với trung tâm thanh lọc hay cẩn thận với những người khác? Quản lý tòa nhà thật sự có vấn đề sao?
Chúc Ninh còn muốn hỏi thêm, nhưng má Ngụy đã chống gậy đi xa, Chúc Ninh trầm mặc đi lên cầu thang.
Quả nhiên, đúng như lời má Ngụy nói, có một người đàn ông đang chờ ngay trước cửa nhà cô.
Người đàn ông mặc nguyên bộ đồng phục công nhân, trên áo có in logo của trung tâm thanh lọc, tay xách một chiếc vali đen to trông như người giao hàng.
“Cô Chúc.” Người đàn ông mỉm cười: “Tôi tới lấy hợp đồng.”
Người của trung tâm thanh lọc, Phòng Doanh từng nhắc, nếu Chúc Ninh chính thức nhận việc sẽ có người đến tận nhà lấy hợp đồng. Chúc Ninh nhìn thẻ nhân viên của người đàn ông, rồi dùng vòng tay xác thực thêm một lần.
Chắc chắn là nhân viên chính thức.
Chúc Ninh bước vào nhà, đưa hợp đồng cho người đàn ông. Người đàn ông nhận hợp đồng rồi trao lại chiếc vali cho Chúc Ninh, trên vali còn buộc một chiếc nơ bướm to đùng.
“Cô Chúc, chúc mừng cô nhậm chức, đây là quà chào mừng nhậm chức.”
Quà nhậm chức? Chiếc vali cỡ lớn như vậy hoàn toàn có thể để một người lớn trốn bên trong, Chúc Ninh nhớ lại mấy bộ phim kinh dị từng xem, không biết bên trong có phải là xác chết không?
Người đàn ông làm việc rất nhanh gọn, xong việc là đi luôn, không hề có chút xã giao nào. Người ta vừa rời đi, Chúc Ninh mới mở vali ra xem.
Cô im lặng.
Bên trong là một bộ vũ khí chuẩn, khác hẳn với quả bom hơi mà cô từng dùng trong nhiệm vụ trước đó. Có bốn khẩu súng, một bộ dao quân dụng đầy đủ, cả thiết bị phá hủy cũng có.
Phía dưới vali là bộ đồ bảo hộ chuyên dụng của người thanh lọc, bao gồm áo da đen và mũ bảo hộ, công cụ thu thập bào tử ô nhiễm, thậm chí còn có một số loại thuốc như thuốc hồi phục mạnh.
Nói cách khác, với chiếc vali này, Chúc Ninh hoàn toàn có thể rời khỏi trung tâm thanh lọc làm việc một mình.
Chúc Ninh thử lên đạn, không gặp bất kỳ trở ngại nào, những vũ khí này không khóa, có nghĩa là Chúc Ninh muốn sử dụng thì không cần phải xin phép trung tâm thanh lọc.
Điều này hoàn toàn không giống phong cách của trung tâm thanh lọc, dù trung tâm có tái cơ cấu thì thay đổi này cũng quá lớn. Chúc Ninh mở diễn đàn trung tâm, tìm kiếm quà nhân viên, rất nhiều bài viết hiện ra.
Phần lớn là những món như bình giữ nhiệt, hoa cúc, cẩu kỷ bổ thận hoặc đơn giản là tiền mặt. Chúc Ninh xem hết hai trang diễn đàn, vẫn không thấy ai nhận được một vali vũ khí chuẩn như cô.
Ai gửi cái này cho cô? Prometheus?
Nó tự gửi cho mình một vali “quà” để làm gì? Giúp nó phá hủy trụ sở trung tâm thanh lọc?
Đứng trước một vali vũ khí nóng bỏng tay như vậy, phản ứng đầu tiên của Chúc Ninh là liên lạc với Phòng Doanh.
Phòng Doanh là trợ lý của toàn trung tâm, cô ấy rõ nhất xem một vali vũ khí như vậy có hợp quy trình hay không. Nhưng khi Chúc Ninh mở hộp thoại trò chuyện với Phòng Doanh, cô im lặng.
Không thể nói với cô ấy.
Chúc Ninh không thể xác định Phòng Doanh là người thế nào, chuyện này biết thêm một người là tăng thêm nguy hiểm. Không chỉ nguy hiểm với Chúc Ninh, mà cả với Phòng Doanh cũng vậy.
Chúc Ninh còn chưa kịp nói gì thì Phòng Doanh đã nhắn trước, “Chúc mừng nhậm chức, chào mừng gia nhập trung tâm thanh lọc khu 103.”
Chúc Ninh ngừng một chút, gửi biểu tượng cảm xúc đáp lại, “Mong được chiếu cố nhiều hơn.”
Cô hành xử như một nhân viên mới đi làm bình thường.
Phòng Doanh: “Thật bất ngờ về lựa chọn của cô.”
Chúc Ninh và cô ấy nói chuyện xã giao vài câu, rồi hỏi: “Đã nhận được hợp đồng chưa?”
Phòng Doanh: “Vừa được chuyển đến.”
Thì ra anh chàng đó thật sự là đến lấy hợp đồng.
Chúc Ninh lại hỏi: “Gần đây có nhiệm vụ nào không?”
Cô chưa tìm ra được sự thật về cái chết của mình, bên Lạp Bảo muốn tìm video giám sát chắc sẽ mất một thời gian, nhưng cô cũng không thể cứ ngồi nhà chờ đợi được.
Phòng Doanh: “Không vội, tôi đã xin cho cô nghỉ phép bảy ngày rồi.”
Chúc Ninh-người đang làm việc 996 cho công ty: “?”
Đây là công ty gì, làm một ngày nghỉ bảy sao? Sao còn bắt người ta nghỉ phép nữa?
Phòng Doanh giải thích: “Không phải tôi đặt ra quy định đâu, trung tâm thanh lọc quy định, giữa hai nhiệm vụ phải cách nhau ít nhất bảy ngày để làm thời gian đệm. Chủ yếu là lo ngại nhân viên không chịu nổi áp lực tinh thần.”
Dù lo ngại đó không áp dụng với Chúc Ninh, nhưng quy định vẫn là quy định.
Phòng Doanh: “Nhưng sau bảy ngày cô cũng chưa thể nhận nhiệm vụ được đâu. Gần đây trung tâm thanh lọc đang cải tổ lại toàn bộ, bảy ngày sau tôi sẽ thông báo cô đến công ty để tham gia đào tạo nhân viên.”
Nghe có vẻ trung tâm thanh lọc đang xảy ra chấn động nội bộ, tiến hành tái tổ chức. Còn cụ thể tái tổ chức như thế nào, một nhân viên cấp thấp như Chúc Ninh cũng không cần biết.
Chúc Ninh gửi một sticker rồi tắt khung chat.
Đã quen với sự bóc lột ở thế giới cũ, giờ bất ngờ gặp một công ty sẵn sàng cho nghỉ phép thế này, cô lại có chút không quen. Cuối cùng, Chúc Ninh đành bất đắc dĩ ngồi nhà cào chân giết thời gian.
Cô làm điều mà mọi trạch nữ đều làm – chán quá thì lướt diễn đàn.
Diễn đàn nhân viên của trung tâm thanh lọc hoạt động cực kỳ sôi nổi, trước đây Chúc Ninh luôn nghĩ dù phong cách có không nghiêm túc đi nữa, thì nội dung thảo luận chắc cũng toàn chuyện khoa học.
Không ngờ bầu không khí trong diễn đàn lại cực kỳ “Huyền học”. Cô vô tình lướt thấy một bài viết có tiêu đề 《Nửa đêm đào được bài “mộ” thì vào! Người mới đừng vào!》
Bài mộ? Bài mộ là gì?
Theo như ấn tượng của Chúc Ninh, bài mộ là những bài viết cũ đăng đã nhiều năm, bị ai đó “đào lại” sau thời gian dài bị lãng quên. Không rõ ở thế giới phế thổ này, “bài mộ” có mang nghĩa giống vậy không.
Sau khi xem hai trang, cô đại khái hiểu được “bài mộ” ở đây nghĩa là gì: Nhân viên trung tâm thanh lọc nếu lướt diễn đàn sau nửa đêm, đôi khi sẽ gặp những bài viết có giao diện màu xám — được gọi là “bài mộ”.
Giao diện hiển thị màu xám đồng nghĩa với việc người đăng bài đã qua đời — chỉ khi người đó đã chết thì bài viết mới chuyển sang màu xám.
Lẽ ra người đã chết thì không thể đăng bài nữa, cho dù họ có viết bài trước khi chết, thì theo dòng chảy thông tin cuồn cuộn, bài viết cũng sẽ sớm bị nhấn chìm, không thể tự nhiên nổi lên lại.
Nhưng những người lướt trúng “bài mộ” nghĩa là đã nhận được thông điệp từ người đã chết. Người viết bài nói rằng mình đã nhận được tin nhắn từ một người chết cách đây 7 năm.
Sao lại…… linh dị thế này? Đây chẳng phải là một thế giới với cây công nghệ phát triển tới đỉnh cao sao? Nhân viên trung tâm thanh lọc mà còn tin mấy chuyện này à?
Truyền thống về “bài mộ” đã lưu truyền trong trung tâm thanh lọc từ lâu, mọi người có một sự đồng thuận ngầm: những địa điểm được mô tả trong bài mộ đều là khu ô nhiễm, bài mộ chính là do vật ô nhiễm phát ra.
Còn về phản ứng khi nhận được thông tin từ người chết, thì lại có nhiều ý kiến trái chiều.
Một số người cho rằng đó là oán niệm của người chết, một khi mình đã biết thì phải ra tay thanh tẩy. Người chết đang cầu cứu họ, nếu có năng lực thì hoàn toàn có thể thử giúp một tay, huống hồ tiêu diệt vật ô nhiễm còn được thưởng.
Đối với một số người, sự tồn tại của “bài mộ” giống như một kiểu việc làm riêng.
Nhưng cũng có người tin rằng những bài mộ này là một cái bẫy, vật ô nhiễm phát ra tín hiệu cầu cứu, nhằm dụ dỗ con người bước vào khu ô nhiễm, sau đó nuốt chửng người ta. Bởi vì logic hoạt động của vật ô nhiễm là: biến ngươi thành đồng loại của ta.
Rất nhiều nhân viên một đi không trở lại, trở thành một phần của vật ô nhiễm, bài mộ có lẽ chính là cách vật ô nhiễm “ăn” người.
Hơn nửa đêm, Chúc Ninh lướt diễn đàn mà lại thấy phấn khích, cảm giác như buổi tiệc chào đón tân sinh viên, vừa rùng rợn lại vừa kích thích.
Bây giờ đồng hồ hiển thị 11 giờ 59 phút, chỉ còn một phút nữa là đến thời điểm có thể thấy bài mộ.
Kim đồng hồ nhảy từ 11:59 sang 12:00, Chu Ninh làm mới trang.
Trang chủ diễn đàn được tải lại, toàn bộ tiêu đề bài viết đều là màu sắc rực rỡ, không có cái nào là bài mộ màu xám như lời đồn.
Chúc Ninh điên cuồng bấm làm mới, hệt như đang giành phiếu mua hàng miễn phí trong lễ hội mua sắm. Một phút trôi qua, chẳng có gì xảy ra cả. Quả nhiên, là huyền học thật, cần dựa vào vận may mới được.
Chúc Ninh vừa định tắt trang đi thì bỗng khựng lại, giữa một đống bài post sặc sỡ trên trang chủ diễn đàn, đột nhiên hiện lên một bài màu xám.
Tiêu đề là 《Ẩn mình trong ngõ nhỏ khu 103, quán ruồi bọ không thể bỏ lỡ, tín đồ món cay mau đến》
Thoạt nhìn giống một bài giới thiệu quán ăn, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng khi cô nhấp vào liên kết, màn hình ánh sáng bắt đầu nhiễu loạn, giống như bị lag nhẹ, khung hình có vẻ khựng lại.
Hai giây sau, hiện tượng lag biến mất, toàn bộ nội dung bài viết hiện ra. Dưới tiêu đề dài dòng đó là thời gian đăng bài, bài viết này được đăng vào năm Tân lịch 50.
Kể từ sau khi thế giới trải qua một đợt bức xạ khủng khiếp 80 năm trước, con người đã xây dựng tường thành và kiến lập một “Tân Thế Giới”, toàn cầu bắt đầu sử dụng niên lịch mới.
Năm Tân Lịch 50, tức là năm thứ 50 sau sự kiện bức xạ, đến nay đã cách hiện tại hơn 30 năm.
Chúc Ninh không biết mình nên thấy may mắn hay xui xẻo, cô đã gặp ngay một “bài mộ” có từ hơn ba mươi năm trước. Nhìn kỹ lại, toàn bộ giao diện bài viết đúng là màu xám, kể cả mấy tấm ảnh món ăn đính kèm cũng vậy.
Dưới tông màu xám xịt của những bức ảnh, dù là lẩu ngon đến đâu cũng mất hết vị hấp dẫn. Tổ bò, huyết vịt giờ trông chẳng khác gì đạo cụ trong phim kinh dị.
Người đăng bài thì mô tả sinh động như thật, khen ngợi quán lẩu đó ngon như nào, món bắt buộc phải gọi là bò cay và mực cay. Nhưng mấy tấm ảnh đính kèm lại chẳng khơi gợi được chút khẩu vị nào, ngược lại còn âm u rợn người, hoàn toàn không có tính thuyết phục.
Cuối bài viết là phần giới thiệu tên quán – Quán lẩu Hảo Tái Lai.
Chu Ninh còn đang suy nghĩ, thì bỗng trong đầu vang lên một tiếng “đinh”…
【Chúc mừng bạn đã kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: “Quán lẩu ăn thịt người”. Mục tiêu nhiệm vụ thanh lọc khu ô nhiễm, thu thập bào tử ô nhiễm, cứu người còn sống, hỗ trợ điều tra sự thật cái chết. Đây là nhiệm vụ ngẫu nhiên, không bắt buộc. Vui lòng chọn có hoặc không tham gia.】
【Nhiệm vụ này sẽ tự động đóng lại trước khi trời sáng. Vui lòng đưa ra quyết định cẩn thận.】
Chúc Ninh: “……”
Cô nhận được hai nhiệm vụ trong cùng một ngày? Nhiệm vụ nhánh trước đó tìm kiếm sự thật cái chết còn chưa rõ ràng, giờ hệ thống lại nhảy ra một cái mới?
Khoan đã.
Mô tả nhiệm vụ lần này rất phức tạp, “cứu người còn sống” có nghĩa là vẫn còn người sống bên trong khu vực bị ô nhiễm. Mà câu cuối “hỗ trợ điều tra sự thật cái chết” chẳng lẽ trong quán lẩu có manh mối về cái chết của Chúc Ninh?
Hai câu này có liên quan gì không?
Cô liếc nhìn chiếc vali trên mặt đất, những vũ khí này chẳng lẽ là chuẩn bị để phục vụ cho nhiệm vụ lần này? Chẳng lẽ không phải Prometheus gửi, mà là hệ thống tặng cho cô?
Không thể nào, nếu hệ thống muốn tặng cô thứ gì, nó hoàn toàn có thể đặt thẳng vào kho giao diện, vừa tiện vừa gọn, không cần làm màu.
Hơn nữa, hệ thống trước giờ luôn rất thưởng rất “hào phóng”, tặng cô bom mạnh đến mức có thể phá hủy nguyên một tòa nhà 30 tầng, so với món quà đó thì cả vali vũ khí này trông chẳng giống kiểu thưởng của nó chút nào.
Tuy nhiên, nhiệm vụ lần này lại khác với trước, có thể lựa chọn. Chúc Ninh đã bắt đầu hiểu rõ hơn về hệ thống này: có nhiệm vụ chính, nhiệm vụ phụ dài hạn, nhiệm vụ phụ ngắn hạn bắt buộc, và giờ còn thêm nhiệm vụ ngẫu nhiên.
Hệ thống này vận hành rất logic, hoàn toàn tuân theo quy luật của thế giới thực. Mà theo lời Phòng Doanh nói, cô là người “mệnh ngắn”, vì thế giờ cô cực kỳ cần tích lũy thêm giá trị sinh mệnh để sống sót lâu hơn.
Vậy nên, Chu Ninh bấm chọn “Chấp nhận”.
【Nhiệm vụ chấp nhận thành công — vui lòng hoàn thành trước khi trời sáng.】
……
……
Quán lẩu Hảo Tái Lai.
Bên trong quán náo nhiệt ồn ào, chật kín người, mùi thơm nồng của lẩu lan cả một con phố, khiến ai đi ngang cũng phải nuốt nước miếng.
Khu vực đại sảnh đông nghịt, bàn nào cũng có khách. Ở giữa đại sảnh, có một bàn gồm bốn thanh niên nam nữ đang tụ họp.
Một cô gái để tóc mái bằng, vừa ăn vừa nói: “Miếng tổ bò của tớ đâu rồi?”
Cô thọc đôi đũa vào trong nồi lẩu đỏ rực, động tác rất thuần thục, lật tìm khắp mặt nước sôi ngập ớt nhưng chẳng gắp được gì cả.
“Ai ăn mất tổ bò của tớ rồi.”
“Tôi không ăn đâu, cậu thử dùng vợt lưới xem.”
Cô gái mái bằng vừa định đổi sang dùng vợt, đũa trong tay còn chưa rút ra thì đột nhiên dừng lại — phải chăng là ảo giác?
Trong nồi lẩu đang sôi sùng sục, dường như… có thứ gì đó đang kéo đũa của cô.
Cô nhìn xuống, thấy nửa cây đũa vẫn nằm trong tay mình, còn nửa bên kia bị cuốn trong nồi dầu đỏ, có một đoạn xúc tu màu đen quấn lấy.
Xúc tu màu đen nắm chặt chiếc đũa, từ thường thức mà nói. Theo lẽ thường, với nồi lẩu nóng thế này, mọi thứ đều phải chín nhừ rồi, nhưng cô vẫn cảm nhận rất rõ lực kéo từ xúc tu.
“Ai… ai gọi món mực vậy?”
“Mực? Tôi không gọi, chắc là cậu gọi—Á Á Á Á Á!”
“Cái gì vậy? Cứu tôi với!”
Cô gái mặc áo thun đỏ chưa kịp nói hết câu thì bỗng thét lên hoảng sợ. Trong nồi lẩu đỏ ngầu chui ra một chiếc xúc tu to bằng cổ tay, nó quấn chặt lấy tay cô gái tóc mái bằng rồi giật mạnh kéo cô vào trong nồi lẩu.
Quán lẩu chìm trong tiếng la hét và máu.