Chương 28: Ngôi nhà truy sát người (1)
Chúc Ninh mở thư mục, phải nói rằng Lưu Niên Niên cũng có “tố chất”, đây là tài liệu nội bộ. Có lẽ là kế hoạch gọi vốn, chuyên dùng để gửi cho các cổ đông nội bộ.
“Kế hoạch ưu việt cơ thể của công ty dược Vĩnh Sinh ”
Kế hoạch ưu việt cơ thể? Đây có phải là tên chính thức cho thử nghiệm mà chủ quán lẩu tham gia không?
“Tinh——”
Cùng lúc mở thư mục, hệ thống thông báo:
[ Nhiệm vụ phụ dài hạn: Tìm kiếm sự thật cái chết, đã tìm được manh mối then chốt, tiến độ tìm kiếm 30% ]
Thanh tiến độ nhiệm vụ chuyển động, đây là một manh mối then chốt về cái chết của mình.
Chúc Ninh chăm chú đọc kỹ kế hoạch này. Vào tháng 12 năm tân lịch 3, sau khi bị nhiễm xạ, con người vừa mới xây xong tường thành cao để chống lại thế giới bên ngoài chưa lâu, liên bang đã thực hiện kế hoạch phân loại cấp bậc con người.
Thông qua sàng lọc gen lớn, con người được chia thành năm cấp bậc. Quy định có vẻ không công bằng này về một mặt nào đó đảm bảo lợi ích chung của liên bang.
Nhưng đồng thời, liên bang cũng đồng nghĩa chính thức từ bỏ công dân cấp năm. Phần lớn công dân cấp năm chỉ bị ép buộc phải đến bãi rác khu 103 để chờ bị thanh lý.
Một khi bị phân vào cấp năm, gần như đồng nghĩa với án tử hình, thậm chí có thể tra cứu trên hệ thống chính thức biết được mình còn sống bao nhiêu nữa.
Có người buông xuôi, bắt đầu phung phí mạng sống, thời gian đó tỷ lệ tội phạm trong liên bang tăng vọt. Công dân cấp năm trong một thời gian dài trở thành biểu tượng của tội phạm, trên thực tế định kiến này vẫn còn tồn tại cho đến nay.
Nhưng cũng có những người không cam chịu số phận mà tích cực tự cứu mình, lúc này cơ hội kinh doanh xuất hiện, Công ty Dược Vĩnh Sinh đã nhận ra cơ hội đó.
Họ đã triển khai “Kế hoạch Ưu việt cơ thể”, một dự án thử nghiệm dành cho những sản phẩm lỗi, dự án này đã kéo dài gần tám mươi năm đến nay.
Dự án thử nghiệm này gần như có tuổi đời tương đương với lịch sử của liên bang, tương đương với việc đã ăn sâu bén rễ trong toàn bộ hệ thống liên bang. Suốt hơn bảy mươi năm qua, “Kế hoạch Ưu việt cơ thể” ngày càng mở rộng và trở nên công khai hơn.
Từ những thí nghiệm ngầm ban đầu, dần dần chuyển sang tuyển chọn thí nghiệm một cách nửa công khai, ngày càng nhiều người bị coi là “sản phẩm lỗi” tự nguyện tham gia vào “Kế hoạch Ưu việt cơ thể”.
Tài liệu này không có nhiều thông tin, phần sau chỉ là những lời quảng cáo kêu gọi đầu tư, kiểu như đây là một dự án chất lượng, lợi nhuận hàng năm rất cao, tương lai vô cùng sáng lạn.
Trang cuối của kế hoạch cũng ghi khẩu hiệu quảng bá: “Công ty dược Vĩnh Sinh, thay đổi gen của bạn, tạo dựng tương lai cho bạn.”
Hết.
Không có bất kỳ ví dụ thực tế nào được trình bày, Chúc Ninh thậm chí không thể đoán được “Kế hoạch Ưu việt cơ thể” đang tiến triển đến mức nào.
Chúc Ninh lấy ra các từ khóa, dùng bộ não phụ của mình tìm kiếm một lượt, trên mạng không có thông tin liên quan đến Kế hoạch Ưu việt cơ thể, có thể là vừa mới đăng lên đã bị xóa.
Chúc Ninh đành phải hỏi Lưu Niên Niên: “Những đối tượng thí nghiệm được tuyển chọn như thế nào?”
Lưu Niên Niên trả lời rất nhanh: “Theo những gì tôi biết thì không hoàn toàn công khai. Những người bị coi là ‘sản phẩm lỗi’ để kéo dài tuổi thọ sẽ mua một số loại thuốc đặc biệt, hoặc khi tiêm thuốc gen thì phải đăng ký, Công ty Dược Vĩnh Sinh sẽ gửi thông tin tuyển dụng thí nghiệm một cách có chọn lọc đến những người này.”
Đó là một chiến lược marketing rất chính xác, chỉ nhắm vào nhóm ‘sản phẩm lỗi’.
Giống như cách một số giáo phái lạ tuyển thành viên, họ không thể công khai tuyển người trên các nền tảng công khai mà phải tuyển chọn từng người một một cách bí mật.
Hơn nữa, họ chọn những người có ý định tham gia cao nhất, nhiều ‘sản phẩm lỗi’ không có tiền, hoặc rất “phóng khoáng”, chọn cách chờ chết luôn.
Những người sẵn sàng tiêm thuốc gen và mua thuốc chứng tỏ họ có ý chí sinh tồn rất mạnh.
Lúc này bỗng nhận được kế hoạch tuyển thí nghiệm từ một công ty dược phẩm lớn, công ty này sở hữu công nghệ tiên tiến nhất và hoàn toàn miễn phí, hầu hết mọi người đều sẽ nắm lấy cơ hội cuối cùng này để cứu sống mình.
Không ngờ, cọng rơm cứu mạng cuối cùng vẫn chỉ là rơm rạ, những ‘sản phẩm lỗi’ lại trở thành vật ô nhiễm. Không, có thể một số ‘sản phẩm lỗi’ đã thành công biến thành người biến dị.
Những thí nghiệm thành công đó đã đi đâu? Ví dụ như chủ quán lẩu, nếu sau khi ông ta tham gia thử nghiệm không trở thành vật ô nhiễm mà biến thành một biến dị giữ được lý trí thì sao?
Chắc chắn ông ta sẽ không tiếp tục mở quán lẩu mà chọn một nơi an toàn hơn. Họ từ công dân hạng năm trở thành công dân hạng sáu, vậy sẽ được bộ phận nào thu nhận?
Công dân hạng sáu ngoài việc có thể vào một số gia tộc tài phiệt, thì còn có thể đi đâu?
Trung tâm thanh lọc.
Đồng tử của Chúc Ninh bỗng co lại, nơi mà người có biến dị lựa chọn chắc chắn là trung tâm thanh lọc. Ở bộ phận này, dị năng giả có thể công khai sử dụng năng lực của mình, đồng thời còn có phòng thí nghiệm và y tế chính thức của liên bang phục vụ cho họ.
Nếu những thí nghiệm thành công vẫn giữ mối liên hệ chặt chẽ với Công ty Dược Vĩnh Sinh, thì việc họ vào trung tâm thanh lọc có phải là một hình thức “thẩm thấu” không?
Loài người đã xây dựng những bức tường cao để chống lại thế giới bên ngoài, nhưng không thể chống được sự xâm nhập từ bên trong.
Công ty Dược Vĩnh Sinh đã hoạt động lâu như vậy, liệu liên bang có biết không? Trung tâm thanh lọc có biết không?
Khoan đã, Chúc Ninh đột nhiên nhớ ra.
Có thể đây chính là lý do Prometheus đăng “bài mộ”, một phần lực lượng của trung tâm thanh lọc đã bị đẩy xuống tầng ngầm. Đây có phải là hành động tự cứu của Prometheus nhằm đối phó với “Kế hoạch Ưu việt cơ thể”?
Để tránh cho trung tâm thanh lọc bị thâm nhập toàn diện?
Chúc Ninh rùng mình vì suy đoán này, có bao nhiêu người trong trung tâm thanh lọc thuộc về Công ty Dược Vĩnh Sinh? Có bao nhiêu cấp cao? Phòng Doanh là một trong số đó ư? Bộ trưởng bộ thanh lọc thì sao?
Công ty Dược Vĩnh Sinh đang định làm gì?
Nếu đúng như vậy, thì nguyên chủ đã tham gia vào “Kế hoạch Ưu việt cơ thể” rồi sao?
Nhưng điều đó không hợp lý, cô còn thiếu nhiều thông tin quan trọng. Hơn nữa, không có bằng chứng nào, tất cả chỉ là suy đoán của Chúc Ninh dựa trên một tài liệu duy nhất.
Phòng Doanh nói nhân viên trung tâm thanh lọc đều được Prometheus sàng lọc, vậy nó không thể không biết ai có vấn đề được.
Chẳng lẽ cách sàng lọc công dân hạng sáu là khác sao? Nếu đây là một bức tranh ghép, thì hiện tại Chúc Ninh mới chỉ chập chờn nhìn thấy một góc nhỏ.
Chúc Ninh hỏi: “Không có dữ liệu thí nghiệm sao?”
Lưu Niên Niên: “Tôi không có quyền tiếp cận.”
Cô chỉ là một tiểu thư con nhà tài phiệt suốt ngày rảnh rỗi sống qua ngày tháng, nhưng Lưu Niên Niên lại muốn đi xem phòng thí nghiệm. Nếu Công ty Dược Vĩnh Sinh thật sự cho phép, thì những thứ được xem chỉ là đồ làm màu cho người ngoài nhìn, Lưu Niên Niên hoàn toàn không thể tiếp cận dữ liệu cốt lõi.
Cũng đúng thôi, dữ liệu cốt lõi mà dễ tiếp cận như vậy thì Công ty Dược Vĩnh Sinh đã sập từ lâu rồi. Nếu Chúc Ninh muốn tiếp cận thì có thể đăng ký trực tiếp tham gia “Kế hoạch Ưu việt cơ thể”.
Nhưng hiện tại cô chưa tìm được cách.
Chúc Ninh: “Cảm ơn nhé.”
Nhà Lưu Niên Niên chắc chắn có quan hệ lợi ích với Công ty Dược Vĩnh Sinh, những chuyện mà tiểu thư Lưu Niên Niên có thể tiếp cận chắc chắn là do hai bên ngầm đồng ý để cô biết.
Điều này có nghĩa là thông tin này thực ra chỉ là phần nổi của tảng băng chìm đối với Công ty Dược Vĩnh Sinh, có vẻ Lưu Niên Niên chỉ được biết từng đó, còn lại thì phải do cô tự mình khai phá.
Lưu Niên Niên: “Khi nào chúng ta đi làm nhiệm vụ?”
Chúc Ninh: “…”
Sao cô ấy lại thực sự coi mình là đàn em vậy? Không thể hiểu nổi suy nghĩ của tiểu thư nhà tài phiệt.
Trong lòng Lưu Niên Niên, Chúc Ninh tuyệt đối là đại ca, cô về nhà hỏi người biến dị trong gia đình, có thể khiến khu ô nhiễm tự sát, có khả năng Chúc Ninh là dị năng giả.
Hướng dị năng của cô có thể thuộc loại tâm linh, kiểu như ám thị tinh thần hoặc điều khiển tâm trí gì đó. Dù dị năng giả đều là công dân hạng sáu, nhưng tuyệt đối là nhân tài của liên bang, đừng nói liên bang, các tập đoàn tài phiệt lớn cũng đang tích cực tuyển dụng.
Nhưng Chúc Ninh dường như không thuộc tổ chức nào, đại ca này có thể là điệp viên ngầm trong trung tâm thanh lọc, đang muốn phơi bày một bí mật chấn động. Cô thậm chí còn không quá coi trọng tiền bạc, có một số lý tưởng cao cả.
Nghe có vẻ thật kích thích.
Lưu Niên Niên tò mò không chịu được, gia đình cô luôn cho phép cô làm gì tùy thích miễn không ảnh hưởng đến lợi ích gia tộc. Lưu Niên Niên đưa cho Chúc Ninh một tài liệu không gây hại gì, nếu có thể được cô tin tưởng thì đây chắc chắn là một món hời rất lớn.
Chúc Ninh hỏi: “Tại sao lại giúp tôi?”
Lưu Niên Niên thành thật nói: “Tôi cảm thấy bản thân đã tìm được hướng đi trong cuộc sống, sau này tôi cũng muốn làm quét rác giống cô.”
Chúc Ninh bỗng thành thần tượng không rõ lý do: “?”
Cô gái này nghĩ mình đang đóng phim à?
Lưu Niên Niên: “Cần làm nhiệm vụ thì gọi tôi nhé.”
Chúc Ninh chỉ nhìn qua màn hình cũng cảm nhận được cô ấy đang nhiệt tình chào hàng.
Chúc Ninh giữ nguyên vai trò ông chủ: “Đợi tôi thông báo.”
Chúc Ninh tắt não phụ, việc này phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều, cô vẫn chưa suy nghĩ ra được một cách rõ ràng.
Lúc đầu Chúc Ninh đang thay đồ trong phòng thay, dùng cánh tủ để che, rồi mở tài liệu ra xem. Cô vô thức muốn đóng cánh tủ, thì bỗng nhiên cả người cô cứng lại.
Cô bất ngờ bắt gặp ánh mắt đen láy đối diện, người kia nhìn cô rất lâu, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
“Đội… đội trưởng?” Chúc Ninh tỉnh lại.
Từ Manh: “Cô đang xem cái gì vậy? Mải mê đến nỗi lúc nãy tôi gọi mà cô không trả lời.”
Tủ của Từ Manh ở ngay bên cạnh Chúc Ninh, cô vừa dọn đồ cá nhân vừa hỏi.
Từ Manh hành động rất tự nhiên, không biết có phải do ấn tượng ban đầu khiến Chúc Ninh cảm thấy mọi cử chỉ của Từ Manh đều toát ra điều gì đó kỳ quái.
Kể từ khi đọc xong Kế hoạch Ưu việt cơ thể, cô cảm thấy trung tâm thanh lọc không hề an toàn chút nào.
…
Sau khi chia tay với Từ Manh, Chúc Ninh trở về tổ ong, đứng trước bức tường nhăn nhúm suy nghĩ.
Cô treo lên bức tường nhăn một tấm bảng trắng, lần lượt ghi: Công ty Dược Vĩnh Sinh, Trung tâm thanh lọc, Prometheus.
Dưới Công ty Dược Vĩnh Sinh ghi: Kế hoạch Ưu việt cơ thể.
Dưới Prometheus ghi: bài mộ.
Dưới Trung tâm thanh lọc đánh dấu một dấu hỏi.
Ba thế lực này rốt cuộc là dạng tồn tại như thế nào? Có phải là thế chân vạc*? Còn bản thân cô đóng vai trò gì trong đó?
*Thế chân vạc: thế vững chắc và ổn định do ba lực lượng ngang nhau liên kết tạo thành
Theo dấu vết, cô hoàn toàn không ngờ sẽ phát hiện ra một công ty dược khổng lồ. Công ty Vĩnh Sinh này rất có thể chính là thủ phạm gây ra cái chết của Chúc Ninh.
Cô đã bị lừa.
Hệ thống và Prometheus cùng nhau dẫn dắt Chúc Ninh vào hiểm cảnh, cô đã nằm trong cái bẫy rồi, muốn thoát ra cũng không dễ. Người đã giết nguyên chủ rất có thể là Trung tâm thanh lọc hoặc Công ty dược Vĩnh Sinh, cả hai đều là những thế lực khổng lồ mà Chúc Ninh không dám động vào.
Giờ cô mới nhận ra, những con zombie mà kiếp trước cô từng tiếp xúc thật ra đáng yêu đến nhường nào. Chúng đơn giản, ngốc nghếch, chỉ cần một phát súng vào đầu là tiêu diệt được, lúc nào buồn thì còn có thể “trò chuyện” với chúng.
Thế giới phế thổ thật sự là một cái bẫy kinh khủng.
Tình hình không rõ ràng nhưng lại rất rõ ràng, nếu không muốn bị ám sát lần nữa thì phải nâng cao sức mạnh. Muốn nhanh chóng tiến bộ thì phải không ngừng nhận nhiệm vụ.
Hơn nữa, hệ thống và Prometheus dường như đều đang dẫn dắt Chúc Ninh, nhiệm vụ không phải ngẫu nhiên mà có liên quan rất lớn đến Công ty dược Vĩnh Sinh.
Nếu trước đây Chúc Ninh bị đẩy đi theo ý người khác, thì lần này cô chủ động lựa chọn.
Hệ thống dù sao cũng đã liên kết với cô, Prometheus đã để mắt tới cô, Công ty dược Vĩnh Sinh có thể đang âm thầm hoạt động đằng sau, nếu lúc này cô chủ động tấn công thì biết đâu sẽ có một tia hy vọng sống sót.
Hy vọng lần nhận nhiệm vụ lần này có thể kích hoạt bảng biến dị.
Nửa đêm mười hai giờ, Chúc Ninh mở diễn đàn Trung tâm thanh lọc, trước mắt màn hình nhòe đi, trong các bài đăng màu mè rối rắm bỗng xuất hiện một bài viết màu xám.
Tiêu đề là: “Cứu giúp! Có một căn nhà đang truy đuổi tôi!”
Nhà? Nhà làm sao có thể truy đuổi người?
“Bài mộ” lần này là dạng video, Chúc Ninh nhấn phát.
Trong video là một người phụ nữ mặt xanh xao, dáng vẻ tiều tụy, trông có lẽ khoảng ba bốn mươi tuổi, nhưng tinh thần rất kém.
Phía sau cô là phòng ngủ, có một chiếc giường ngay sau lưng.
“Xin lỗi, tôi không biết ai có thể nghe được, tôi cũng không biết phải làm sao, tôi quyết định đăng lên trải nghiệm của mình, mong mọi người giúp đỡ.”
Người phụ nữ dường như đã mấy ngày không ngủ ngon, cô ấy xoa mặt một lúc rồi mới tiếp tục nhìn vào máy quay: “Tôi tên là Hoàng Nhã Nhược, năm nay ba mươi lăm tuổi, tôi đã gặp phải một chuyện kỳ dị.”
Chuyện kỳ dị?