Chương 37: Ngôi nhà truy sát người (10)
Đến khi thu gom xong bào tử ô nhiễm đã là hơn một tiếng đồng hồ, sau khi xác nhận không còn bào tử bị rò rỉ, họ cũng thu dọn toàn bộ xác thịt thối rữa và các mảnh gạch đá bị ô nhiễm.
“Còn căn nhà thì sao?” Lưu Niên Niên hỏi.
Chúc Ninh đáp: “Tôi đoán là bên ngoài sẽ nói đây là tai nạn do rò rỉ khí gas.”
Ngay cả lý do che đậy, Chúc Ninh cũng đã nghĩ thay cho Prometheus rồi.
“Thế mấy cái xác thì sao?” Lưu Niên Niên gật đầu, lại hỏi, “Thật sự bắt chúng ta mang đi à?”
Chúc Ninh: “Tôi sẽ liên hệ người chuyên xử lý.”
Người cô tìm là Tống Tri Chương, đã là thành viên của bộ phận thu gom chuyên nghiệp, thì hẳn phải xử lý được cả xác người.
Tống Tri Chương giống như một nhân viên chăm sóc khách hàng trực tuyến, lúc nào cũng sẵn sàng nhận đơn. Có vẻ Prometheus đã giao nhiệm vụ từ trước cho anh ta, nên khi Chúc Ninh vừa kể sơ qua chuyện đã xảy ra, anh ta lập tức đưa ra phương án xử lý.
“Nếu tiện thì tự mang xác đến, còn nếu muốn tôi xử lý giúp, tiền phí là mười vạn tệ một xác.”
“Khâu dọn dẹp hậu trường tôi đã cử người đến rồi.”
Tống Tri Chương nói qua điện thoại: “Tôi khuyên cô nên rời khỏi khu vực đó càng sớm càng tốt.”
Lưu Niên Niên nghe thấy vậy thì đầy tò mò, lần đầu chính thức tham gia một nhiệm vụ do Chúc Ninh giao mà đã kỳ lạ như vậy, phía sau Chúc Ninh quả nhiên có một tổ chức bí mật?
Khi nói chuyện với đối phương, Chúc Ninh rất lạnh lùng, chỉ nói đúng hai câu:
“Tôi biết rồi.”
Và câu thứ hai: “Tôi có thể dẫn theo người ngoài không?”
Lưu Niên Niên không nghe thấy câu trả lời từ phía bên kia, sau đó Chúc Ninh cúp máy.
“Lại đây giúp một tay.” Chúc Ninh gọi Lưu Niên Niên.
Lưu Niên Niên có một sự tin tưởng bẩm sinh với Chúc Ninh, có lẽ vì người đó từng cứu mạng cô.
“Họ không giúp được à?” Lưu Niên Niên hỏi.
“Giúp được,” Chúc Ninh đáp, “nhưng đắt.”
Lưu Niên Niên: “?”
Tôi trông giống người thiếu tiền lắm sao? Lần đầu tiên trong đời, Lưu Niên Niên cảm thấy rõ ràng mình chỉ là lao động giá rẻ. Nhưng Chúc Ninh là lão đại của cô, sếp nói gì thì cô phải nghe nấy thôi.
Huống chi thu dọn xác cũng là một trải nghiệm khá mới mẻ với cô.
Chúc Ninh và Lưu Niên Niên cùng nhau khiêng xác, hai người phụ nữ một cách kỳ lạ đã xây nên thứ gọi là “tình nghĩa chôn xác cùng nhau”.
Lưu Niên Niên lái một chiếc xe mà cô tự cho là “rất khiêm tốn”, Chúc Ninh không nhận ra đó là hãng gì, nhưng ở thế giới của cô, ít nhất cũng phải là một chiếc Limousine Lincoln dài. Giờ thì nhét năm cái xác vào trong xe.
Hai người phụ nữ chở theo năm cái xác sát thủ, lao vút lên đường cao tốc trên không. Prometheus đã kiểm soát toàn bộ camera, không ai tới kiểm tra cả. Qua gương chiếu hậu, có thể thấy rõ ràng có một chiếc xe đang bám sát theo sau họ.
Lưu Niên Niên nói: “Không sao đâu, là người nhà tôi đấy.”
Cô ấy không thể cắt đuôi họ được, nếu lại xảy ra chuyện một lần nữa, thì nửa đời còn lại của cô chắc chắn sẽ bị quản thúc hoàn toàn.
Chúc Ninh vẫn cực kỳ cảnh giác, thậm chí ngồi trong xe cũng không tháo mũ bảo hộ. Hai lần Lưu Niên Niên gặp Chúc Ninh, cả hai đều đội mũ, thực ra họ chưa bao giờ thật sự thấy mặt của nhau.
Lái xe buồn chán, Lưu Niên Niên cứ lén quan sát Chúc Ninh qua gương chiếu hậu. Cô hỏi: “Cô không tháo mũ à?”
Cô cảm giác được Chúc Ninh có vẻ đã bị thương, người bình thường lúc này hẳn nên tháo mũ để xử lý vết thương mới phải.
Chúc Ninh trả lời: “Tôi nghĩ chúng ta đừng thấy mặt nhau thì hơn.”
Không tháo mũ, thì đối phương chỉ là “đàn em” của cô, mối quan hệ sẽ đơn giản hơn. Thực ra Chúc Ninh hơi hối hận vì lần đầu gặp nhau đã nói ra tên thật.
Nếu sớm biết về sau sẽ dính vào phiền toái lớn thế này, cô nên nói một cái tên giả mới phải. Chúc Ninh liếc nhìn gương chiếu hậu, có vẻ đang cân nhắc liệu cô tiểu thư này có đáng tin hay không.
Lưu Niên Niên như đoán được Chúc Ninh đang nghĩ gì, liền nói nhanh: “Tôi chưa từng điều tra cô đâu.”
Lưu Niên Niên tưởng Chúc Ninh sợ mình không đáng tin, sợ bị diệt khẩu, nên vội vàng nói nhanh như bắn súng liên thanh, lo rằng nếu nói chậm sẽ mất mạng: “Hơn nữa danh sách nội bộ của trung tâm thanh lọc không dễ lấy đâu, một mình tôi cũng không tra nổi.”
Lưu Niên Niên là tiểu thư nhà tài phiệt chẳng biết gì ngoài tiêu tiền, muốn tra ra thông tin của một nhân viên trung tâm thanh lọc cũng cực kỳ khó khăn.
Cô chỉ biết tên của Chúc Ninh, biết cô đến từ trung tâm thanh lọc, mặc đồng phục của nhân viên thanh lọc. Nhưng rốt cuộc Chúc Ninh có thật là nhân viên, hay là một thợ săn quái ngụy trang để che giấu thân phận, Lưu Niên Niên cũng không phân biệt nổi.
Chúc Ninh chỉ “ừ” một tiếng, Lưu Niên Niên thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi tiếp: “Cô không muốn biết tôi là ai sao?”
Chúc Ninh hình như từ đầu đến giờ chưa từng hỏi Lưu Niên Niên là tiểu thư nhà nào.
Chúc Ninh đáp: “Không cần.”
Chỉ cần dùng được là đủ rồi. Lưu Niên Niên là thiên kim tiểu thư nhà ai đối với Chúc Ninh hoàn toàn không quan trọng. Biết càng nhiều, vướng víu càng lớn. Nếu thực sự bị kéo vào thế lực gia tộc nhà Lưu Niên Niên, rất có thể sẽ rước thêm phiền phức khác.
Lưu Niên Niên ngược lại lại thấy nhẹ nhõm, đôi khi cô thật sự lo Chúc Ninh sẽ thay đổi thái độ với mình sau khi biết thân phận. Dù là xa cách hay thân thiết thì đều khiến Lưu Niên Niên theo bản năng cảm thấy khó chịu. Mà phản ứng hiện tại của Chúc Ninh lại vừa khéo, không nhiều không ít.
Chúc Ninh hỏi: “Rốt cuộc vì sao cô lại làm chuyện này?”
Lưu Niên Niên trả lời một cách chẳng mấy chắc chắn: “Vì cô trả tôi tiền?”
Chúc Ninh: “……”
Thật là một lý do giản dị đến mức không nói nên lời.
Lưu Niên Niên tiếp lời: “Từ nhỏ tôi đã rất hứng thú với vật ô nhiễm, nhưng trong nhà không cho tôi tiếp xúc.”
Là thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt, cô không thể thật sự trở thành thợ săn quái, nhưng gia đình cũng khoan dung với vài “sở thích nhỏ” của cô. Mà đi theo Chúc Ninh mạo hiểm, lại vừa đúng thứ cô muốn.
Chúc Ninh im lặng. Kiểu tìm kích thích của mấy người giàu có này cô thật sự không hiểu nổi.
Nhưng nhìn từ một góc độ khác, dùng Lưu Niên Niên rất vừa tay, phối hợp cực kỳ cao, không làm loạn, biết điều. Có lẽ sau này thật sự có thể trở thành cộng sự lâu dài.
Quá mệt rồi, cô lười suy nghĩ tiếp về chuyện sau này.
Ánh đèn rực rỡ trên đường cao tốc trên không phản chiếu vào kính xe, Chúc Ninh dựa vào cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài. Từ góc nhìn này có thể nhìn bao quát một phần khu 103, khu dân cư Thành La Mã vừa rồi đã bị bỏ lại phía sau, người dân trong thành phố này hoàn toàn không biết chuyện vừa xảy ra.
Trước đó khi vào làm, Chúc Ninh từng hỏi Phòng Doanh liệu công việc của mình có phải là đội dọn xác không, lần đầu tiên cô cảm nhận được, đúng thật rất giống đội dọn xác.
Địa chỉ mà Chúc Ninh cung cấp là cửa tiệm “Nữ hoàng cao quý”, xung quanh khu dân cư Thành La Mã cũng có bộ phận thu gom, địa chỉ gần hơn và thuận tiện hơn. Nhưng Chúc Ninh thích làm việc với người quen, càng ít người biết càng an toàn.
Khi Lưu Niên Niên đậu xe trước cửa tiệm “Nữ hoàng cao quý”, cô im lặng, tấm biển hiệu màu hồng vẫn đang nhấp nháy.
Rõ ràng Lưu Niên Niên bị sốc, mất một lúc mới thốt ra lời: “Cô thường xuyên đến mấy chỗ thế này à?”
Chúc Ninh: “……”
Nghe tôi giải thích đã.
Tống Tri Chương từ lâu đã nhận được tin của Chúc Ninh, đang chờ ở cửa tiệm.
Lưu Niên Niên hạ kính xe, nhìn thấy một người đàn ông dựa vào lan can đứng đó, anh ta mặc áo len cổ cao màu tím, vẫy tay gọi Chúc Ninh: “Em yêu, đến rồi à?”
Chúc Ninh vẫn chưa quen với cách đùa giỡn của anh ta, cứng nhắc giơ tay chào Tống Tri Chương, cứng ngắc nói: “Đến rồi đây.”
Lưu Niên Niên liếc cô một cái.
Chúc Ninh: “…”
Thôi được rồi, cô không giải thích nổi.
Tiệm “Nữ hoàng cao quý” tuy nhìn có phần hơi phản cảm, nhưng vị trí chọn rất tốt, ở đây ít người, cả con phố chỉ có lác đác ba tiệm.
Vì lượng người qua lại không nhiều, lại nằm ở chỗ hẻo lánh, nên vừa tiện cho những hoạt động “bí ẩn”. Tống Tri Chương là nhân viên thu gom chuyên nghiệp, anh ta đã gọi đồng nghiệp đến xử lý xác chết trong xe.
Lưu Niên Niên không thể rời đi lâu, cô đưa Chúc Ninh đến cửa tiệm “Nữ hoàng cao quý”, tò mò nhìn Tống Tri Chương cùng đồng nghiệp khiêng xác.
Tống Tri Chương tựa vào cửa sổ xe, chào với Lưu Niên Niên, “Xin chào~”
Lưu Niên Niên đáp lại, “Xin chào?”
Tống Tri Chương cười với Lưu Niên Niên, “Cô là bạn của cô ấy hả?”
Lưu Niên Niên im lặng một lúc, không dám nói chắc chắn, “Coi là vậy đi?”
Tống Tri Chương hỏi, “Nào rảnh thì vào quán chơi nhé?”
Làm nghề này, anh ta nhìn qua là biết ai thật sự là phú bà, nhìn xe của Lưu Niên Niên, cô không phải chỉ là phú bà bình thường mà là siêu phú bà.
Lưu Niên Niên sững người, nói thật là cô từ nhỏ không học hành gì nhưng thật sự chưa từng đến quán vịt nào cả. Vì không cần, cô thích trai đẹp thì có thể thuê cả ngôi sao đến.
“Đừng quấy rối cô ấy, cô ấy không phải khách của anh.” Chúc Ninh bất ngờ lên tiếng.
Tống Tri Chương có chút thất vọng, anh nói với Lưu Niên Niên: “Nơi này phải giữ bí mật đấy.”
Tống Tri Chương nói với Lưu Niên Niên nhiều lời như vậy, nhưng chỉ có câu này là nghiêm túc nhất, không hề đùa giỡn chút nào. Lưu Niên Niên ngẩn ngơ gật đầu.
Chúc Ninh tin tưởng cô nên mới dẫn cô đến quán “Nữ Hoàng cao quý”, nếu cô mà ra ngoài nói lung tung thì không hay chút nào. Lưu Niên Niên nhìn đồng hồ, thấy mình ra ngoài quá lâu rồi, cô phải tranh thủ về trước khi gia đình phát hiện.
Lưu Niên Niên nói: “Tôi về trước đây, về đến nhà sẽ liên lạc.”
Chúc Ninh trông rất mệt, chỉ gật đầu nhẹ, nhìn theo Lưu Niên Niên lái xe rời khỏi phố “Nữ Hòang cao quý”.
Bên kia góc phố, Bùi Thư đang đợi tiểu thư nhà mình. Anh mở cửa ghế phụ, lên xe Lưu Niên Niên. Bùi Thư nhận được lệnh phải bảo vệ an toàn cho Lưu Niên Niên, anh đã vi phạm quy định khi rời đi quá lâu rồi.
Bùi Thư lên xe, Lưu Niên Niên cầm lái, không lâu sau đã để bỏ lại quán “Nữ Hòang cao quý”. Họ lên cao tốc trên không, mất khoảng bốn mươi phút để về đến nhà họ Lục.
Bùi Thư nói: “Tôi đã bảo rồi mà, lần trước cứu cô là có cao nhân.”
Chỗ này cách quán lẩu nơi Lưu Niên Niên gặp nạn hồi trước rất gần, dễ khiến người ta liên tưởng đến vụ việc ở quán lẩu Hảo Tái Lai lần trước. Lưu Niên Niên không giải thích gì, cô không cần phải giải thích với bảo vệ của mình bất cứ chuyện gì.
Bùi Thư dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng tôi khuyên cô nên tránh xa quán đó ra.”
Lưu Niên Niên hỏi: “Anh biết à?”
Sao Bùi Thư biết một quán “vịt” như thế?
Bùi Thư nói: “Chủ quán đó không phải người tốt, cô muốn làm gì thì gia đình họ Lục không quản, nhưng đừng để mình bị cuốn vào chuyện rắc rối.”
Trước khi làm vệ sĩ cho nhà họ Lục, Bùi Thư từng là một thợ săn quái thuộc Trung tâm thanh lọc. Vì Lưu Niên Niên hồi nhỏ nằng nặc đòi trở thành thợ săn quái, nên gia đình cô đã chi tiền cao để mời một thợ săn quái làm thầy dạy cho cô.
Bùi Thư nói là vệ sĩ của cô, nhưng thực ra giống như thầy dạy hơn, nghe giọng Bùi Thư thì có vẻ quen biết với Tống Tri Chương, rõ ràng chủ quán hồi nãy khá nổi tiếng, chỉ là người không tốt mà thôi.
Vậy Chúc Ninh có biết không?
…
Chúc Ninh bước vào phòng làm việc của Tống Tri Chương.
Mấy chuyện rắc rối phía sau không cần cô bận tâm, Tống Tri Chương sẽ lo liệu người đến giải quyết. Chúc Ninh rất thận trọng, chỉ đến khi vào trong phòng mới tháo mũ bảo hộ, nửa khuôn mặt phía dưới dính đầy máu tươi.
Nửa mặt nhuộm máu, trông như một nữ tu la sát.
Tống Tri Chương thấy Chúc Ninh tháo mũ bảo hộ liền nhíu mày, ném cho cô một chiếc khăn mặt, như mẹ mắng con: “Đi rửa mặt đi, dính đầy máu như vậy.”
Chúc Ninh rất khó chịu khi cầm lấy chiếc khăn, dường như cô cảm thấy thứ đó rất bẩn.
Tống Tri Chương nhìn ra cô đang nghĩ gì, bực bội nói: “Sạch sẽ, không bị bệnh! Chúng tôi là vịt của câu lạc bộ, đều dùng một lần, các bà chủ giàu có không thích xài đồ cũ.”
Chúc Ninh: “…”
Cũng không cần phải giải thích chi tiết đến vậy đâu, với lại “vịt” thì làm sao mà dùng một lần? Chúc Ninh ậm ừ một tiếng, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Ở căn nhà quái dị kia ngủ một đêm, trước đó Chúc Ninh chỉ có thể rửa mũ bảo hộ , giờ cô cảm thấy được rửa mặt thật sự của mình đúng là hạnh phúc.
Chúc Ninh vẫn đang chảy máu cam, rửa mấy lần cũng không cầm được, cuối cùng phải nhét hai cục bông vào.
Tống Tri Chương vẫn tựa vào cửa nhìn, đợi Chúc Ninh ra thì nhíu mày, đưa cho cô một lọ thuốc hồi phục tinh thần, “Ra sofa nằm nghỉ chút đi.”
Bất kể là thế giới phế thổ hay thế giới zombie , cách trị chảy máu cam dân gian lại giống hệt nhau.
Chúc Ninh nhét hai cục bông dưới mũi, ngậm một lọ thuốc hồi phục tinh thần, nằm vật trên ghế sofa như cái xác không hồn.
Tống Tri Chương ở bên cạnh kiểm kê bào tử ô nhiễm của Chúc Ninh, rõ ràng mới gặp nhau hai lần, mà Chúc Ninh đã xem chỗ này như nhà mình, có lẽ vì Tống Tri Chương nhìn qua chẳng có tí gì đe dọa.
Chúc Ninh rầu rĩ hỏi: “Anh lại chịu để tôi đưa người ngoài đến đây à?”
Tống Tri Chương: “Baby, chỗ anh là mở cửa buôn bán, làm nghề này ai chẳng biết chỗ này thật ra là làm gì.”
Cũng đâu phải chỗ nào bí mật kín như bưng, ai từng tiếp xúc với vật ô nhiễm đều biết cửa hàng Nữ Hoàng Tôn Quý này còn có nghề phụ là gì.
Ngoài Thợ săn quái và người thanh lọc , dân thường cũng có người tham gia thanh lọc vùng ô nhiễm, họ thu gom bào tử ô nhiễm rồi mang đến chỗ Tống Tri Chương đổi tiền, Tống Tri Chương xưa giờ luôn hoan nghênh mọi khách đến cửa.
Chúc Ninh: “Họ sẽ bị đưa đi đâu?”
Cô đang hỏi về xác chết.
Tống Tri Chương không thèm quay đầu lại: “Gửi đi giám định pháp y.”
Thật không ngờ lại có cả đội ngũ chuyên nghiệp, còn có cả giám định pháp y.
Chúc Ninh hỏi: “Có tra được thân phận không?”
Tống Tri Chương vừa gõ lạch cạch tính toán trên chiếc máy tính nhỏ vừa nói: “Tôi thấy khó đấy, nghề này tra ra thân phận rất khó, tôi khuyên cô đừng hy vọng nhiều.”
Chúc Ninh lại ừ một tiếng, vốn dĩ cũng chẳng trông đợi gì nhiều, rồi hỏi tiếp: “Anh có biết công ty dược Vĩnh Sinh không?”
Cạch—
Tiếng gõ bàn phím của Tống Tri Chương bỗng nhiên dừng lại, anh đột ngột khựng lại. Chúc Ninh nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Tống Tri Chương cúi gằm mặt, cô không thấy được biểu cảm.
Một lúc sau, Tống Tri Chương mới tỏ vẻ thản nhiên nói: “Khó nói lắm.”
Chúc Ninh: “……”
Không dễ nói sao? Họ lần đầu gặp nhau, khi Tống Tri Chương hỏi Chúc Ninh đến quán lẩu làm gì, Chúc Ninh cũng trả lời là “khó nói”. Sao giờ lại bị người ta dùng chính chiêu đó đáp lại?
Tống Tri Chương rõ ràng không muốn nói nhiều, Chúc Ninh cũng không hỏi nữa.
Chúc Ninh nói: “Anh cứ từ từ tính sổ, tôi ngủ một giấc ở đây.”
Cô co người lại, lúc này mới thật sự thả lỏng hoàn toàn, cả người lơ mơ buồn ngủ.
Cô bắt đầu xuất hiện triệu chứng giống Lý Niệm Xuyên: càng thả lỏng thì tác dụng phụ do tổn hại tinh thần càng rõ rệt.
Dù trên bảng hệ thống của Chúc Ninh, chỉ số tinh thần đã hồi phục lại 100, nhưng mấy thứ tác dụng phụ đi kèm thì hình như vẫn chưa hết. Cứ như một cái máy tính vừa chạy quá tải, suýt nữa cháy cả CPU, giờ thì cả thân máy cũng bắt đầu nóng ran.
Đầu óc cô lúc này không hoạt động nổi nữa, cần nghỉ ngơi gấp, mí mắt cũng đang đánh nhau rồi.
Tống Tri Chương: “Cô đừng có ngủ ở chỗ tôi, muốn ngủ thì về mà ngủ.”
Chúc Ninh đã nhắm mắt lại: “Chỉ ngủ một đêm thôi mà.”
Tống Tri Chương: “Dù gì đây cũng là tiệm vịt, cô có thể tôn trọng tôi một chút được không?”
Một người phụ nữ ngủ lại ở tiệm vịt thì ra cái thể thống gì chứ?
Chúc Ninh vùi đầu vào mặt trong của ghế sofa: “Không phải tôi là bảo bối của anh sao?”
Tống Tri Chương: “……”
Lần đầu tiên anh phải trả giá vì câu nói đùa của chính mình.
Chúc Ninh nói xong thì không lên tiếng nữa. Ngủ thật rồi ư? Tin tưởng đến thế sao?
Tống Tri Chương ngừng việc tính toán, đứng dậy đi đến bên cạnh Chúc Ninh.
Dù sao anh cũng là đàn ông, vậy mà Chúc Ninh lại chẳng sợ anh chút nào. Có lẽ do tổn thương tinh thần, lúc ngủ cô vẫn nhíu mày, hoàn toàn buông bỏ cảnh giác, trông giống hệt một người bình thường.
Bóng của Tống Tri Chương phủ hết lên người Chúc Ninh, đè nặng xuống. Tống Tri Chương có khuôn mặt nghiêng về nét dịu dàng nữ tính, bình thường cười lên thì như gió xuân ấm áp, nhưng lúc không có biểu cảm gì lại toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách.
Nhưng bình thường anh lúc nào cũng cười tủm tỉm, ở tiệm Nữ Hoàng cao quý cũng chẳng mấy ai từng thấy anh mang vẻ mặt lạnh lùng như thế.
Tống Tri Chương đưa tay ra, suýt chút nữa chạm vào mặt Chúc Ninh, mà cô vẫn chẳng có phản ứng gì.
Chúc Ninh sớm muộn cũng sẽ bị người ta tính kế đến chết, Tống Tri Chương thầm nghĩ. Anh đắp chăn mỏng cho cô, tiện tay tắt luôn đèn.
“Ngủ ngon,” Tống Tri Chương khẽ nói, “bảo bối.”