Chương 56: Thủy cung kỳ quái (13)
Con sứa khổng lồ đang từ từ ép xuống, các xúc tu cơ khí của nó mang đậm cảm giác công nghệ, khiến nó trông giống như một chiếc tàu ngầm.
Những con cá mục đồng nhỏ có thể tự do bơi lượn giữa các xúc tu của sứa, Lâm Hiểu Phong rất có thể đang ở bên trong cơ thể của con sứa khổng lồ này.
Nhưng Chúc Ninh không nhìn thấy cô bé, khả năng cao là Lâm Hiểu Phong đã trở thành người trong suốt.
Thời gian rất gấp rút, trên mũ bảo hộ hiển thị Chúc Ninh đã vào vùng biển sâu được sáu phút, bên ngoài đội ưng xám và Sơ Linh vẫn đang liều mình chống đỡ.
Trong tình huống này, cách giải quyết phù hợp nhất với năng lực của Chúc Ninh chính là tiến vào bên trong cơ thể con sứa khổng lồ, như vậy khoảng cách giữa cô và sứa là âm, cô có thể sử dụng kỹ năng điều khiển kim loại để giành quyền kiểm soát tuyệt đối.
Nhưng Chúc Ninh không chọn cách này. Không phải vì sợ bị Trung tâm Thanh lọc phát hiện, mà vì cô cảm thấy cách này chưa chắc đã hiệu quả.
Khu vực ô nhiễm này rất kỳ lạ, hoàn toàn khác với những vùng ô nhiễm cũ mà Chúc Ninh từng gặp. Đây là một khu vực ô nhiễm do con người tạo ra.
Mới mẻ và chỉ vừa mới hình thành trong vòng một tiếng đồng hồ.
Chúc Ninh vừa mới tiếp cận hội quỹ của công ty dược Vĩnh Sinh, còn chưa điều tra ra được gì thì phía Thủy cung Cơ Giới đã xảy ra chuyện.
Nếu người làm ra tất cả chuyện này là giám đốc thì Bào Thụy Minh đã làm cách nào?
Cô liếc nhìn một vòng, tất cả du khách đều đã biến thành những người sứa dày đặc, một người sứa gần Chúc Ninh nhất, đầu đang ngọ nguậy những xúc tu.
Nhìn bằng mắt thường, hoàn toàn không thể phân biệt được bố mẹ của Lâm Hiểu Phong có ở trong đó không.
Chúc Ninh vẫn đang suy nghĩ, bỗng nhiên nhận ra một vấn đề.
Dường như… những người sứa đó lại tiến gần cô thêm một chút.
Ảo giác sao?
Chúc Ninh lặng lẽ lùi lại một bước.
Lần này càng rõ rệt hơn, chúng di chuyển không một tiếng động, dày đặc áp sát lại gần, chỉ tiến thêm nửa mét cũng đủ khiến người ta rùng mình.
Nơi này không phải đáy biển, mà là một khu triển lãm, phía sau là tường kính.
Sao vậy? Chúng định ép cô đến chết sao?
Suy nghĩ.
Chúc Ninh nghĩ, ở đây đã rất gần với sự thật rồi.
Cô đã tìm ra một phần sự thật trong phòng giám đốc, sự thật thực sự chắc chắn nằm dưới đáy nước.
Chúc Ninh không để ý đến những người sứa xung quanh, với khả năng điều khiển kim loại, cô có thể đảm bảo chúng không đến gần quá hai mét, cô bơi đến gần bức tường kính, đã chạm được tới mép.
Phía ngoài bức tường kính không có du khách, chỉ có một mảng tối đen, như thể mọi bụi bặm đã lắng xuống, cuối cùng không còn ai đến ngắm nhìn nữa.
Bàn tay Chúc Ninh đặt lên bức tường kính.
Giống như lúc trước Lâm Hiểu Phong đặt tay lên kính, chỉ khác là khi đó Lâm Hiểu Phong ở bên ngoài, còn Chúc Ninh ở bên trong.
Chúc Ninh đang cảm nhận tâm trạng của Lâm Hiểu Phong.
Chúc Ninh đối mặt với bức tường kính, đột nhiên, cô cảm thấy vai phải trĩu xuống.
Có một bàn tay đặt lên người cô, trên bức tường kính có thể thấy phản chiếu hình bóng con người, nhưng theo phản chiếu đó, phía sau cô hoàn toàn không có ai.
Người trong suốt.
Ngay sau đó là bàn tay thứ hai, hai bàn tay ôm lấy cổ Chúc Ninh.
Chúc Ninh đứng yên bất động, vì ngay sau đó chân cũng bị quấn lấy.
Từ phía sau, có người bất ngờ ôm chặt lấy cô, hai chân quấn quanh eo, hai tay siết lấy cổ cô.
Phía sau lưng cô là một người trong suốt.
Làn sóng nước khẽ lay động, tường kính trong suốt phản chiếu ánh sáng, hệ thống màn hình trên mũ bảo hộ khúc xạ ánh sáng.
Chúc Ninh cuối cùng cũng nhìn thấy một gương mặt người, một khuôn mặt mờ mờ ảo ảo hiện rõ đường nét trong làn nước, cằm của cô gái ấy đang tựa lên vai Chúc Ninh.
“Chị ơi…” giọng của một bé gái vang lên.
Cô bé đang gọi cô sao?
Bên cạnh, những người sứa đang bơi lội, xúc tu của chúng có vẻ rất kích động, giật lên ngày càng nhanh.
Con sứa khổng lồ thả xúc tu từ trên cao xuống, mỗi xúc tu rộng đến một mét rưỡi, lúc này đang không ngừng ngọ nguậy phía sau lưng Chúc Ninh.
Hàng ngàn xúc tu của những người sứa cũng đang khẽ giật, bọn chúng như một kỳ quan do con người tạo ra, nhưng giờ đây lại giống như những kẻ săn mồi, luôn trong trạng thái sẵn sàng vồ mồi.
Sứa có bạn đồng hành cộng sinh, những con cá nhỏ chịu trách nhiệm thu hút con mồi, còn sứa đảm nhiệm việc săn bắt.
Hiện tại, Chúc Ninh đã bị người trong suốt giữ chặt, đám sứa phía sau đang chuẩn bị bắt đầu cuộc săn.
Dù gan lì đến đâu, lúc này Chúc Ninh cũng khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi, một nỗi sợ hoàn toàn khác với những gì cô từng trải qua.
Đáy biển, những sinh vật khổng lồ, những chiếc xúc tu, tất cả như thể bước ra từ thế giới của Cthulhu*. Một khi bị cuốn đi, con người sẽ hoàn toàn mất khả năng phản kháng, mọi sự vùng vẫy đều trở nên vô ích.
Cthulhu Mythos (tạm dịch: Huyền tích Cthulhu) là một vũ trụ hư cấu bắt nguồn từ các tác phẩm của nhà văn kinh dị người Mỹ HP Lovecraft.
Cảnh tượng này cứ như đến từ một chiều không gian khác.
【Giá trị tinh thần đang giảm】
【Đã giảm 5%】
【Đã giảm 10%】
【Đã giảm 15%】
Kể từ khi Chúc Ninh bước vào khu vực ô nhiễm, kinh nghiệm của cô ngày càng nhiều, mỗi lần giảm giá trị tinh thần cũng ngày càng ít. Ngoại trừ lần trước tự mình liều mạng sử dụng năng lực điều khiển kim loại vượt mức cho phép, cô đã rất lâu rồi không bị rơi nhiều giá trị tinh thần đến vậy.
Mà lần này, phía bên kia thậm chí còn chưa làm gì.
Người sứa chỉ đơn giản là xuất hiện, lộ mặt trước mắt Chúc Ninh, một nỗi kinh hoàng khổng lồ liền ập đến, như muốn đè nát cả không khí, khiến người ta nghẹt thở.
Những xúc tu của sứa phun ra như một mảng mực đen, Chúc Ninh cảm nhận được bàn tay trên cổ mình siết ngày một chặt, hai chân nhỏ phía sau cũng kẹp chặt lấy eo cô.
Lực siết quá mạnh, như một cái kìm sắt muốn bẻ gãy Chúc Ninh làm đôi.
Đáng sợ hơn là, khi nhìn thấy cảnh này, Chúc Ninh lại đứng bất động. Không phải vì cô không muốn phản kháng, mà là trong sâu thẳm tâm trí, có một giọng nói đang liên tục vang lên.
Vô ích.
Vô ích.
Khi đối mặt với một sinh vật khổng lồ đến mức này, phản ứng đầu tiên và lớn nhất của con người chính là sợ hãi, sợ hãi vì bản thân đã cả gan nhìn vào một sinh vật quá đỗi thần bí.
【Nồng độ oxy trong máu đang giảm】
【Nhịp tim đang tăng】
【Yêu cầu người dọn dẹp Chúc Ninh lập tức thoát hiểm】
Giọng nói lạnh lùng của Prometheus vang lên, như thể có một sát thủ vô tình vô nghĩa đang thì thầm ngay bên tai cô.
Chúc Ninh cảm thấy khó thở, giọng nam của Prometheus lẫn lộn với giọng nữ máy móc của hệ thống, khiến cô hoàn toàn không thể phân biệt ai đang cảnh báo mình.
Một cơn đau nhói bùng lên trong đầu, như có một cây kim vẫn luôn mai phục trong não cô, lúc này đột ngột đâm mạnh một phát.
【Xin… xẹt xẹt… lập tức… xẹt xẹt… thoát hiểm】
Nguyên nhân hình thành khu vực ô nhiễm là gì?
Chúc Ninh biết là do Lâm Hiểu Phong, nhưng gốc rễ logic ban đầu… rốt cuộc là gì?
Lần của người cá, là vì anh ta vốn đang chờ chuyến tàu cuối cùng, nhưng đợi mãi không thấy. Anh ta luôn miệng lẩm bẩm về chuyến tàu cuối, cứ nghĩ mình đã bỏ lỡ nó.
Lần của Vương Minh là vì anh ta đã giết chết ông chủ, trong lòng không thể đối mặt với việc mình đã giết người, cuối cùng tinh thần sụp đổ.
Hiện nay có một giả thuyết rất phổ biến: sau khi nhiễm xạ, tất cả mọi người đều là vật ô nhiễm tiềm ẩn.
Thế giới này từ lâu đã phát điên rồi. Nó đã trở thành một trại tâm thần khổng lồ, chỉ khác nhau ở chỗ ai phát điên trước mà thôi.
Chỉ cần tinh thần con người không ổn định, thì rất dễ trở thành vật ô nhiễm.
Vậy làm sao giám đốc biết chắc rằng hôm nay chính là ngày Lâm Hiểu Phong sẽ sụp đổ tinh thần?
Chúc Ninh vươn tay ra, cố siết chặt cánh tay đang quấn lấy cổ mình. Năng lực của người trong suốt là sức mạnh cực lớn, một khi đã khóa chặt, người thường gần như không thể vùng ra.
Cô dùng hết sức lực, cánh tay phải vốn đã bị thương không chịu nổi lực kéo cường độ cao, lập tức truyền đến cơn đau buốt thấu xương.
Cơn đau dữ dội khiến cô tỉnh táo hơn.
Chúc Ninh dồn hết sức kéo cánh tay trên cổ mình, cuối cùng giành được một chút khoảng trống để thở, bàn tay đang bóp cổ cô nhấc lên chỉ một milimét.
Chỉ một milimét ấy đã đủ để cô kịp hít lấy một hơi, và hét lên:
“Lâm Hiểu Phong!”
Người trong suốt đang nằm trên lưng cô sững lại trong chốc lát.
“Em cam lòng sao?”
Câu thứ hai của Chúc Ninh không phải là lời cầu xin, cũng không phải là truy hỏi quá khứ của Lâm Hiểu Phong. Cô chỉ hỏi “Em cam lòng sao?”
Lâm Hiểu Phong ngẩn người. Chúc Ninh cứng rắn kéo cánh tay đang siết cổ mình ra thêm khoảng hai centimet, đối phương cũng không có phản ứng gì.
Một cô bé mười tuổi, từ nhỏ đã bị cha mẹ nuôi như một món hàng trưng bày để kiếm tiền, tâm hồn thật ra lại rất đơn thuần.
Chúc Ninh hít một hơi thật sâu. Những xúc tu phía sau vẫn đang ngọ nguậy, cô không dám quay đầu nhìn cái đám đó, chỉ dám nhìn chằm chằm vào bóng phản chiếu trên tường kính, nơi đó chỉ có một dáng người mờ mờ.
Chúc Ninh nói: “Em cam tâm cả nửa đời còn lại phải sống với thứ đó sao?”
“Em cam lòng sao?” Mười năm đầu đời không thể quyết định cả ngoại hình lẫn cuộc sống, bị ép phải nở nụ cười ngây thơ vô hại.
Một bé gái chỉ mới mười tuổi, mãi mãi bị nhốt trong tầng sâu nhất của thủy cung. Từ nay về sau sẽ phải sống cùng sứa, cùng hàng ngàn người sứa?
Những xúc tu phía sau bắt đầu chậm lại, rõ ràng đang ở sát lưng Chúc Ninh, nhưng giờ đây như đang lưỡng lự, tạo thành một đám hỗn loạn sau lưng cô.
Chúc Ninh lại thở dốc một hơi: “Em quen Bào Thụy Minh từ lâu rồi đúng không?”
Thủy cung Sứa Cơ Giới là một điểm đến nổi tiếng trên mạng, nổi tiếng đến mức du khách phải canh mua vé từ nửa đêm, mà cũng chỉ có thể mua được vé của ba tháng sau. Cũng chính vì vậy, cha của Lâm Hiểu Phong mới tranh thủ mọi cơ hội để chụp ảnh, bỏ lỡ thời điểm này thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Chúc Ninh nói: “Vé là do ông ta đưa cho em.”
Bào Thụy Minh phải sắp xếp cho mọi chuyện diễn ra đúng thời điểm. Lâm Hiểu Phong phải vào Thủy cung sứa cơ khí đúng ngày định trước. Có thể ông ta đã hứa rằng lần này, Lâm Hiểu Phong nhất định sẽ nổi tiếng.
Cả cuộc đời Lâm Hiểu Phong, từ lúc sinh ra đã chỉ vì một mục tiêu, hoàn thành kỳ vọng của cha mẹ.
Cô bé chấp nhận vô cảm trải qua năm lần cải tạo bằng thuốc gen, nhưng tài khoản của cô vẫn chẳng có tiến triển gì. Mỗi lần đăng tải nội dung đều nhanh chóng bị nhấn chìm trong dòng chảy thông tin khổng lồ.
Người ta sẽ tiếp tục săn đón điểm nóng tiếp theo, truy lùng những điều kỳ quặc tiếp theo, không ai dừng lại lâu trên tài khoản của Lâm Hiểu Phong.
Cả cuộc đời cô bé chỉ sống vì một điều duy nhất, vậy mà lại không bao giờ chạm tới kỳ vọng đó.
Hôm đó, Bào Thụy Minh theo dõi cô. Lâm Hiểu Phong xem trang cá nhân của ông ta, là giám đốc Thủy cung Sứa Cơ khí.
Giám đốc. Trước giờ, trong danh sách người theo dõi cô, chưa từng có ai ở tầm cao như vậy.
Bào Thụy Minh nói rằng ông là fan của “bảo bối Hiểu Phong”. Thủy cung Sứa Cơ khí của họ đang cần một gương mặt đại diện. Hình tượng ngây thơ vô hại của Lâm Hiểu Phong rất phù hợp với phong cách của sứa cơ khí, ông hy vọng có thể cùng cô phối hợp thực hiện một chiến dịch truyền thông.
Bào Thụy Minh đã hứa với cô bé, rằng cô sẽ có một cảnh tượng kỳ vĩ, trở thành tâm điểm chú ý, lần duy nhất làm nhân vật chính.
Ông đã làm được.
Lâm Hiểu Phong xuất hiện trong Thủy cung Sứa Cơ khí, khi đặt bàn tay lên đó, thật sự đã thu hút hàng ngàn con sứa.
Sứa cơ khí như đang đến để bái lạy, Lâm Hiểu Phong có thể nghe thấy tiếng máy ảnh liên tục kêu “tách tách”, ánh đèn flash chớp liên hồi.
Mọi người xung quanh đều trầm trồ khen ngợi, những từ như ấm áp, chữa lành, đẹp đẽ… liên tục xuất hiện trong lời nói của khách tham quan.
Cha của cô rất phấn khích, nếu không có chuyện không may xảy ra sau đó, cô chắc chắn sẽ như mong đợi của cha mình, trở thành chủ đề hot trên mạng.
Lúc đó, cả Liên bang sẽ đều xem tin tức này, cảnh tượng kỳ lạ giữa sứa cơ khí và cô bé nhỏ.
Nhưng rồi sự cố đã xảy ra, đột nhiên có thứ khác xuất hiện trong nước, một khuôn mặt người trong suốt hiện ra sau bức tường kính.
Người tàng hình dùng sức đẩy mạnh, bức tường kính đổ sập, rồi nhấn chìm toàn bộ mọi người trong Thủy cung Sứa Cơ khí.
Cô bé vẫn nhớ lúc tai nạn xảy ra, phản ứng đầu tiên của mẹ Tô Thanh Thanh là ôm lấy cô bé rồi chạy đi.
Lâm Hiểu Phong được mẹ bế trên tay, ngẩn người nhìn mọi thứ xung quanh.
Tô Thanh Thanh dù yếu đuối, không dám chống lại ý muốn của chồng, nhưng là người duy nhất thật sự quan tâm đến Lâm Hiểu Phong.
Bà luôn để ý con gái có ăn đủ no không, hôm nay có vui không, mỗi tối trước khi ngủ đều bước vào phòng cô, ôm cô và trò chuyện suốt một giờ.
Cô bé có thể nhớ rõ cảm giác mềm mại của Tô Thanh Thanh, giọng nói dịu dàng, và mùi hương nhẹ nhàng của dầu xả trên người bà.
Họ sợ hãi mọi cử động nhỏ nhất của Lâm Thiên Tề, một tiếng ho nhẹ, một tiếng thở dài bất chợt.
Đó mới chính là câu chuyện kinh hoàng thực sự.
Dưới sự “độc tài” áp lực của người cha, mẹ hiếm hoi dành cho cô chút gì đó giống như “tình yêu”.
Nhiều người bàn tán người máy có tình thương thương không? Họ có cảm xúc con người không? Phải chăng người tạo ra đã ban cho họ khả năng “yêu”?
Thực tế họ chỉ là những công cụ cấp thấp, không thể sinh ra tình yêu.
Nhưng Lâm Hiểu Phong tin rằng có, thật sự có tình yêu, cô bé đã trải nghiệm qua.
Cảm giác ấm áp dịu dàng.
Là cảm giác mềm mại, là giọng nói nhẹ nhàng, là mùi hương nhè nhẹ của dầu xả.
Là mẹ.
Tô Thanh Thanh từng nói: “Hay là chúng ta bỏ trốn đi?”
“Chỉ có hai mẹ con, mẹ sẽ đưa con đi.”
Lâm Hiểu Phong quên mất mình đã trả lời thế nào, nhưng cô nhớ rõ biểu cảm của Tô Thanh Thanh, trong đôi mắt hiếm hoi ấy lóe lên chút màu sắc, đó là khát khao tự do.
Mẹ cô đã lên kế hoạch muốn bỏ trốn, thậm chí muốn mang theo cô.
Nhưng họ không có tiền, Lâm Hiểu Phong nghĩ, chỉ cần cô nổi tiếng, nhà có tiền, biết đâu có thể thay đổi được hoàn cảnh.
Chỉ cần cô nổi tiếng là được.
Tô Thanh Thanh lúc đó nghe câu nói này ngẩn người, rồi mỉm cười.
Giống như bao lần trước, bà khích lệ cô: “Được rồi, Hiểu Phong nhất định sẽ nổi tiếng.”
Lâm Hiểu Phong từ sớm đã cảm thấy mình như người tàng hình, nhìn vào gương không thể thấy được con người thật bên trong.
Thế giới này liệu còn ai có thể “nhìn thấy” cô nữa? Đó chính là Tô Thanh Thanh, người có thể nhìn thấu linh hồn của cô qua lớp vỏ giả tạo này. Nếu như thế hệ người máy thật sự có linh hồn.
Nhưng tất cả rồi cũng sụp đổ.
Sau bức tường kính đổ vỡ, nước biển tràn vào nhấn chìm mọi thứ, họ nhanh chóng bị dòng nước cuốn đi.
Khi tỉnh lại, Lâm Hiểu Phong đứng dậy từ đống đổ nát, những con sứa cơ khí được giải phóng khỏi bức tường kính, nhẹ nhàng bơi lượn quanh chân cô bé.
Toàn bộ thủy cung cơ giới ánh đèn chập chờn, bốn phía như có người đang đi lại, họ không có hình dạng rõ ràng, khi di chuyển dưới nước để lại những gợn sóng lăn tăn.
Lâm Hiểu Phong không kịp chú ý đến họ, vì xung quanh là đủ loại xác chết.
Thân thể họ ngâm trong nước, vì chết đuối mà khuôn mặt phù nề, méo mó.
Những khách tham quan trước đây từng khen cô, giờ đều đã chết, cô vẫn nhớ họ từng khen cô xinh đẹp.
Bao năm qua, cô chịu nhiều khổ cực, chỉ mong được nghe những lời khen ngợi đó, mong được mọi người chú ý.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, cô bé nhận ra điều mình thật sự muốn không phải là thế.
“Mẹ ơi?”
Lâm Hiểu Phong mặc chiếc váy đỏ ướt sũng đứng giữa đống nước ngập, cô bối rối nhìn quanh.
Cuối cùng cũng tìm thấy Tô Thanh Thanh trong đám đông, bên cạnh bức tường kính có một thi thể đang nhẹ nhàng chuyển động, đầu úp xuống, theo từng đợt sóng, đầu liên tục va vào thành kính.
Lâm Hiểu Phong ngay lập tức nhận ra đó là mẹ mình, bà mặc quần đen và áo hoodie màu xanh biển, trên áo có in hình con sứa cơ khí.
Lúc đó, vì định đến thăm thủy cung cơ khí, Tô Thanh Thanh đã chọn bộ đồ này trước khi xuất phát.
Bà còn nói: “Nếu lỡ Hiểu Phong nổi tiếng, mẹ cũng không thể làm cản trở con được.”
Lâm Hiểu Phong lật xác chết lên, đúng là Tô Thanh Thanh, hình con sứa cơ khí trên ngực bà đã bị ướt sũng, không còn đáng yêu chút nào.
Khuôn mặt Tô Thanh Thanh sưng phồng, trong miệng có con gì đó đang bò.
Xúc tu của con sứa cơ khí đã chui vào miệng bà, mắt bà mở to nhìn lên phía trên.
“Mẹ ơi?”
Không còn làn da mềm mại nữa, làn da bị ngâm nước phù nề.
Không còn mùi hương nhẹ nhàng nữa, chỉ còn mùi tanh nồng của máu tươi.
Con sứa cơ khí sống trong tim bà, xúc tu của nó phủ kín ngực, bà không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Lâm Hiểu Phong.
Mẹ chết rồi.
Không còn nữa, chẳng còn gì nữa cả.
Khu vực ô nhiễm bùng phát, nơi đây đã hình thành một nguồn ô nhiễm.
Lâm Hiểu Phong chính là nguồn ô nhiễm đó.
Theo một cách nào đó, chính cô đã hại tất cả mọi người ở đây, vì vậy cô bé trốn đi, núp sau những con sứa cơ khí khổng lồ, ẩn mình giữa những xúc tu.
Cô bé đã trở thành người vô hình thật sự, không ai còn có thể nhìn thấy cô bé nữa.
Lâm Hiểu Phong nằm áp lên lưng Chúc Ninh, cô bé trở thành chủ nhân của khu vực này, sở hữu sức mạnh gần như của một người tạo ra vạn vật.
Bây giờ, Chúc Ninh hỏi cô bé liệu có cam lòng không.
Cô cam lòng sao? Bị người ta làm như vậy, cô cam lòng sao?
“Chị tới giết em sao?” Cô bé vùi đầu vào vai Chúc Ninh, nhẹ giọng hỏi.
Ở nơi Chúc Ninh không nhìn thấy, cánh tay của Lâm Hiểu Phong siết chặt, giống như dao kề vào cổ cô. Cô bé đang chờ Chúc Ninh ra tay, chỉ cần Chúc Ninh có chút ý định giết người là có thể bóp nát cổ cô bất cứ lúc nào.
Người dọn dẹp này đã lâm vào đường cùng, mũ bảo hộ nứt vỡ, tay phải bị thương, trong tay Lâm Hiểu Phong, cô không thể sống quá ba giây.
“Chị không đến để giết em,” Chúc Ninh bình tĩnh nói, “Chị đến để cứu em.”