Tổng Tài, Phí Chia Tay Bốn Trăm Nghìn Là Đủ Rồi

Chương 1

Chương 1
Từ trước đến nay, ước mơ lớn nhất của Tô Vãn chính là: khi mở mắt ra, cô đang nằm trên một chiếc giường King size trong một căn biệt thự xa lạ, bên cạnh là thẻ đen và nhẫn kim cương, kèm theo một tờ giấy ghi đúng một câu: “Đây là phí chia tay của em, từ nay đừng tìm tôi nữa.”
Nhưng đời không như mơ.
Thực tế là, cô đúng là đã tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, bên cạnh đúng là có một người đàn ông. Chỉ là… không phải tổng tài bá đạo nào cả, mà là một anh chàng xa lạ có đường nét lạnh lùng, xương quai xanh rõ ràng, vừa mở mắt đã mang vẻ mặt cáu kỉnh như thiếu ngủ.
Càng chết người hơn, vừa mở mắt anh ta đã hỏi một câu:
“Em gái, cô là ai?”
Tô Vãn cứng đờ.
Cô cúi xuống nhìn mình — đang mặc váy ngủ hai dây ren, tóc nhuộm nâu sáng uốn lọn lớn, móng tay làm kiểu Pháp tinh tế, trên ngón tay còn đeo một chiếc nhẫn kim cương to như quả trứng bồ câu.
Trên tủ đầu giường đúng là có một chiếc thẻ đen, cùng một chiếc điện thoại không thuộc về cô.
Cô vô thức sờ lên mặt mình.
Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng da trắng hơn, mí mắt có thêm một nếp gấp tự nhiên, đôi môi căng mọng như vừa tiêm filler.
Đây không phải cơ thể của cô. Hoặc nói đúng hơn — đây là “bản nâng cấp” của cô.
Ngay sau đó, vô số mảnh ký ức tràn vào đầu như bị ép uống một ly canh thông tin đặc quánh.
Cô… xuyên không rồi.
Xuyên vào bộ manhua tổng tài mà cô theo dõi suốt ba năm — “Thiếu Gia Lạnh Lùng Độc Sủng”. Nữ chính tên Tô Vãn Vãn, là tình nhân hợp đồng của nam chính Lục Hàn Chu.
Trước bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần hơn 50 chương, sau đó bật lên thành “Lục phu nhân” chính thức.
Nghe thì giống sảng văn nữ chính, nhưng cô biết rõ kịch bản phía sau: chỉ ba chương nữa, cô sẽ bị bạch nguyệt quang hãm hại, sảy thai, hủy dung, rơi xuống đáy xã hội.
Cô không muốn làm nữ chính.
Cô chỉ muốn lấy tiền rồi chạy.
“À… cái đó…” Tô Vãn gượng gạo mở miệng, “Nếu tôi nói tôi là… cô lao công, anh có tin không?”
Người đàn ông bên cạnh — cũng chính là nam chính Lục Hàn Chu trong nguyên tác — nhìn cô không cảm xúc.
Ánh sáng buổi sớm rơi lên gương mặt anh, đường nét sắc lạnh đến mức như có thể cắt giấy. Đôi mắt sâu thẳm như mực, lạnh đến mức như phủ một lớp băng mỏng.
“Cô lao công mà mặc áo sơ mi của tôi à?” Anh liếc xuống, giọng nhàn nhạt như đang nói thời tiết.
Tô Vãn nhìn theo ánh mắt anh, mặt lập tức đỏ bừng.
Cô đang mặc áo sơ mi nam rộng thùng thình.
Không đúng… đây là tình tiết nguyên tác.
Đêm qua là “đêm đầu tiên”, nữ chính bị bỏ thuốc, nam chính “bất đắc dĩ cứu giúp”, sáng hôm sau nữ chính phải vừa khóc vừa nói “tôi sẽ chịu trách nhiệm” rồi lao vào vòng ngược luyến.
Xin lỗi, không có cửa.
“Lục tiên sinh,” Tô Vãn hít sâu một hơi, dùng giọng bình tĩnh nhất có thể, “tôi biết chuyện đêm qua chỉ là ngoài ý muốn. Hai chúng ta đều là người trưởng thành, tôi sẽ không dây dưa. Anh cho tôi một khoản phí an trí, tôi lập tức biến mất, từ nay đường ai nấy đi.”
Lục Hàn Chu hơi nheo mắt.
Anh như không ngờ cô lại nói vậy.
Sau đó, anh chậm rãi ngồi dậy.
Chăn lụa trượt xuống, để lộ đường cơ bụng săn chắc.
Tô Vãn vội quay mặt đi, tự nhắc mình: không nhìn, nhìn là dính, dính là không đi nổi.
“Muốn bao nhiêu?” anh hỏi.
Tô Vãn suýt sặc.
Trong nguyên tác không có đoạn này! Không phải anh phải lạnh lùng nói “cô nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao” à?
Nhưng cô phản ứng cực nhanh, giơ bốn ngón tay.
“Bốn triệu?”
“Bốn trăm nghìn.” Cô nói rất thật thà, “Đủ tôi mở một tiệm nhỏ sống yên ổn là được.”
Lục Hàn Chu nhìn cô hai giây, rồi bất chợt bật cười.
Nụ cười rất nhẹ, như băng mỏng nứt ra trong mùa đông, để lộ dòng nước ấm bên dưới.
Tô Vãn sững lại.
Vì trong truyện… cô chưa từng thấy anh cười.
“Bốn trăm nghìn,” anh lặp lại, giọng như đang thưởng thức điều gì thú vị, “Tô Vãn Vãn, cô có biết chiếc nhẫn trên tay cô trị giá hơn mười triệu không?”
Tô Vãn cúi xuống nhìn chiếc nhẫn kim cương, đồng tử chấn động.
Suýt nữa cô đã buột miệng “vậy cho tôi luôn đi”, nhưng lý trí kịp kéo lại.
Không được tham.
Tham là không đi nổi.
“Cái nhẫn này là của anh.” Cô tháo xuống, đặt lên bàn đầu giường. “Tôi chỉ cần bốn trăm nghìn, chuyển khoản hay tiền mặt đều được, hôm nay tôi sẽ dọn đi.”
Lục Hàn Chu không nhìn chiếc nhẫn, chỉ nhìn cô.
Ánh mắt đó khiến cô có cảm giác như bị chạm vào da thịt.
“Cô thật sự muốn đi?” anh hỏi.
Tô Vãn gật đầu lia lịa.
Đương nhiên là muốn chạy cho thật nhanh rồi. Chứ mà ngồi chờ ba chương nữa bạch nguyệt quang về nước là cô xong đời.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất