Chương 3
Trong nguyên tác, con phố này chưa từng xuất hiện. Nghĩa là tuyến truyện không vươn tới đây — an toàn tuyệt đối.
Cải tạo mất nửa tháng, cuối cùng tiệm nhỏ của Tô Vãn cũng khai trương.
Cô bán bánh ngọt handmade, phong cách “chữa lành”. Cửa tiệm trang trí tông vàng ấm kiểu Nhật, trên tường treo đầy mấy câu quote dịu dàng:
“Hôm nay cũng là một ngày được đối xử nhẹ nhàng.”
“Đồ ngọt là con đường tắt đến hạnh phúc.”
Ngày khai trương đầu tiên: vắng tanh.
Ngày thứ hai: trước cửa xuất hiện một con mèo hoang.
Ngày thứ ba: Tô Vãn nhận nuôi luôn con mèo đó, đặt tên là “Boss”, vì nó ngồi trước cửa ba ngày liền, trông còn giống ông chủ hơn cả cô.
Cô chụp ảnh “Boss” đăng lên mạng, kèm caption: “Ông chủ đích thân trấn tiệm, hoan nghênh đến vuốt mèo.”
Không ngờ bài đăng lại bất ngờ nổi.
Bình luận tràn ngập:
“Con mèo còn đó là tôi còn tới.”
“Đang chạy qua liền đây.”
Đến ngày thứ tư, tiệm đông nghẹt khách — tất cả đều vì “Boss”.
Tô Vãn vừa buồn cười vừa bất lực, nhưng vẫn chăm chỉ làm bánh.
Tay nghề của cô vốn rất tốt — dù sao cũng là “kỹ năng đi kèm” của nữ chính nguyên tác. Trong truyện, Tô Vãn Vãn từng học làm bánh để lấy lòng nam chính, dù sau này chẳng bao giờ dùng tới.
Giờ thì cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Cô nghĩ, nếu nguyên chủ có biết dưới suối vàng, chắc cũng sẽ thấy… an ủi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Mỗi ngày Tô Vãn dậy lúc 5 giờ sáng làm bánh, 8 giờ mở cửa, 9 giờ tối đóng tiệm. Cô ghi sổ, nhập hàng, nghiên cứu món mới, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Nhưng lòng lại vô cùng yên ổn.
Không còn tranh đấu hào môn. Không còn bạch nguyệt quang tâm cơ. Không còn cảnh quỳ mưa đau khổ.
Cuộc sống yên bình như mặt nước.
Thỉnh thoảng, cô lại nghĩ đến Lục Hàn Chu.
Nghĩ đến buổi sáng hôm đó, ánh mắt anh hơi nheo lại. Nghĩ đến giọng trầm thấp của anh khi nói: “Em muốn đi đến vậy sao?”
Nhưng mỗi lần như vậy, cô lại lắc đầu thật mạnh, xua hết những dao động đó ra khỏi đầu.
Cô không phải nữ chính.
Cô chỉ là người xuyên sách.
Sự dịu dàng của nam chính… vốn không thuộc về cô. Nó thuộc về Tô Vãn Vãn trong nguyên tác, người sau khi nghịch tập thành công.
Còn cô, chọn cách bỏ qua tất cả bi kịch, trực tiếp bước sang chế độ “dưỡng già”.
Một buổi chiều, trong tiệm không đông khách.
Tô Vãn đứng sau quầy nghiên cứu công thức mới. Cô muốn làm một loại bánh vị hoa dành dành, nhưng thử mấy lần vẫn chưa ưng ý — hoặc mùi hoa quá nhạt, hoặc vị ngọt quá gắt.
“Boss” cuộn tròn ngủ trên chân cô, đuôi khẽ vẫy qua lại.
Cô vừa vuốt mèo vừa ngẩn người.
Đột nhiên, chuông gió trước cửa vang lên.
“Hoan nghênh quý khách—”
Cô theo phản xạ ngẩng đầu, câu nói còn chưa dứt đã mắc lại nơi cổ họng.
Ngoài cửa có một người đang đứng đó.
Anh mặc áo sơ mi vải lanh trắng đơn giản, tay áo xắn tùy ý đến khuỷu tay, lộ ra cổ tay thon gọn rắn rỏi.
Ngũ quan lạnh lùng mà tinh xảo. Xương mày cao, hốc mắt sâu, đồng tử đen như mực — giống mặt biển đêm, bề ngoài phẳng lặng nhưng bên dưới là dòng chảy ngầm khó đoán.
Tô Vãn cảm giác tim mình như bị ai đó bóp chặt.
Cô từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại Lục Hàn Chu.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ xuất hiện ở con phố cũ kỹ này, mang theo một cảm giác sạch sẽ đến lạ — không còn chút lạnh lẽo hay sắc bén của thế giới kia.
Anh đứng dưới ánh nắng, cả người như một bức tranh.
“Anh tìm được chỗ này bằng cách nào?” giọng cô hơi căng.
Lục Hàn Chu không trả lời ngay. Ánh mắt anh lướt qua từng góc tiệm — ánh đèn vàng ấm, menu viết tay, chậu cây nhỏ trên quầy — cuối cùng dừng lại trên con mèo đang ngủ trên chân cô.
Anh khựng lại một chút.
“Đi ngang qua.” Anh nói.
Tô Vãn suýt nghẹn.
Từ khu biệt thự phía Bắc đến con phố phía Nam, lái xe ít nhất một tiếng rưỡi. Anh nói… đi ngang qua?