Tổng Tài, Phí Chia Tay Bốn Trăm Nghìn Là Đủ Rồi

Chương 9: Hết

Chương 9: Hết
“Ai nói anh là người trong truyện?” Giọng anh trầm thấp khàn khàn, như một lưỡi dao cùn cứa vào tim cô, “Tô Vãn Vãn, anh đứng ở đây, anh chạm được em, cảm nhận được em, nghe được giọng em… em nghĩ đó là điều mà một ‘người trong truyện’ có thể làm sao?”
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô. Đầu ngón tay anh lạnh, nhưng cảm giác lại chân thật đến mức khiến Tô Vãn không còn cách nào tự lừa dối bản thân.
“Anh không biết em nói ‘cốt truyện’ là gì, cũng không biết ‘nam chính’ là gì,” anh nhìn cô, từng chữ từng chữ rõ ràng, “nhưng anh chỉ biết, từ ngày em rời đi, với anh mà nói, trên thế giới này không có việc gì quan trọng hơn việc đi tìm em.”
Tô Vãn nhìn anh, nước mắt vẫn rơi, nhưng thứ đè nặng trong lòng cô suốt bao lâu nay cuối cùng cũng vỡ tan. Cô bỗng nhận ra, chuyện xuyên không không quan trọng nữa, cốt truyện không quan trọng nữa, bạch nguyệt quang cũng không quan trọng nữa, tất cả đều không quan trọng nữa.
Quan trọng là người trước mặt cô.
Anh đứng ở đây, bỏ lại tất cả những gì thuộc về thế giới kia, chỉ mang theo một trái tim để tìm cô. Còn cô thì đã từ chối anh biết bao lần, trốn tránh biết bao lần, đẩy anh ra biết bao lần… nhưng anh vẫn đến. Lần này đến lần khác, như thể sự kháng cự của cô chưa từng tồn tại.
“Lục Hàn Chu…” cô hít hít mũi, giọng nghẹn ngào, “anh muốn làm bạn trai tôi không?”
Lục Hàn Chu khựng lại một giây, sau đó bật cười.
Đó là nụ cười rực rỡ nhất mà Tô Vãn từng thấy, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, tất cả sự lạnh lùng và kiềm chế đều sụp đổ, để lộ ra cảm xúc nóng rực, trần trụi, không chút che giấu.
“Anh cứ nghĩ em sẽ không bao giờ hỏi.” Anh nói.
Rồi anh cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn rất nhẹ, rất mềm, như sợ làm vỡ đi thứ gì đó quý giá. Môi anh chạm vào cô, mang theo chút lạnh và cả sự run rẩy rất khẽ. Tô Vãn nhắm mắt lại, cảm nhận bàn tay anh đặt sau gáy mình, những ngón tay luồn vào tóc cô, lực rất nhẹ, như đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
“Boss” từ trên đùi Lục Hàn Chu nhảy xuống, khó chịu “meo” một tiếng, rồi nhảy lên bệ cửa sổ, quay lưng lại bắt đầu liếm móng.
Ánh đèn dầu khẽ lay động, bóng hai người in lên tường, chồng lên nhau, không còn phân biệt được ai là ai.
Đêm hôm đó, khi Lục Hàn Chu rời đi, Tô Vãn đứng ở cửa tiễn anh. Đèn đường con phố cũ vàng vọt, anh đi được vài bước rồi quay lại, đặt lên trán cô một nụ hôn rất nhẹ, rất nhanh, rồi rời đi vội vã, tai đỏ bừng.
Tô Vãn tựa vào khung cửa, nhìn theo bóng anh khuất dần ở góc phố, cúi xuống thấy trong tay mình vẫn đang nắm chiếc ô hoa nhỏ — anh lại quên trả.
Cô bật cười, mang ô vào trong nhà, đặt ngay chỗ dễ thấy nhất cạnh cửa, nghĩ thầm: lần sau nhất định bắt anh trả.
Không lâu sau, khi đang dọn đồ trong tiệm, Tô Vãn vô tình lật được cuốn nhật ký của nữ chính. Cô mở ra đọc, đến trang cuối thì nụ cười khựng lại.
Trong nhật ký viết: “Không hiểu vì sao, tôi luôn cảm thấy thế giới này không thật, như đang sống trong một câu chuyện do người khác viết ra. Nhưng Lục Hàn Chu thì khác, anh ấy là điều duy nhất tôi cảm thấy là thật.”
Cuốn nhật ký rơi “phịch” xuống đất.
Cô cúi xuống nhặt lên, đọc lại lần nữa.
Ngày ghi là ba tháng trước — một ngày trước khi cô xuyên tới.
Nói cách khác, nữ chính nguyên tác cũng từng nhận ra điều gì đó sao?
Thế giới này là thật à?
Hay chính nữ chính cũng là một người có ý thức tự thân?
Cô lật về trang đầu, thấy trên bìa có một dòng chữ nhỏ: “Mẹ, nếu một ngày mẹ nhìn thấy cuốn nhật ký này, xin hãy nhớ rằng, con rất nhớ mẹ.”
Tay Tô Vãn bắt đầu run lên.
Mẹ?
Nữ chính tên Tô Vãn Vãn, cô cũng tên Tô Vãn.
Thế giới này vừa có cốt truyện nguyên tác, vừa đầy rẫy những diễn biến vượt ngoài cốt truyện. Những trùng hợp này giống như một tấm lưới khổng lồ, siết chặt lấy cô và thế giới này.
Đúng lúc đó, chuông gió trước cửa vang lên.
Cô ngẩng đầu lên, thấy Lục Hàn Chu đẩy cửa bước vào.
Anh mặc chiếc sơ mi trắng cô thích nhất, trên tay cầm một bó hoa dành dành tươi, cánh hoa còn đọng sương.
Ánh nắng rơi trên người anh, anh đi về phía cô, bước chân chậm rãi, như đã đi rất lâu rất lâu mới đến được đây.
“Có chuyện gì vậy?” Anh thấy sắc mặt cô, khẽ nhíu mày, “Sao lại trắng bệch thế này?”
Tô Vãn khép cuốn nhật ký lại, cất vào ngăn kéo, hít sâu một hơi rồi mỉm cười với anh: “Không sao, chỉ là nhớ lại vài chuyện cũ thôi. Không quan trọng nữa rồi.”
Lục Hàn Chu bước tới, đưa bó dành dành cho cô, tự nhiên cầm luôn chiếc khăn trong tay cô, bắt đầu lau quầy bar. Động tác thuần thục như thể anh mới là chủ quán.
Tô Vãn nhìn bóng lưng anh, bỗng thấy mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.
Cô không biết thế giới này có thật hay không, không biết vì sao mình lại đến đây, không biết nữ chính là ai, cũng không biết cuốn nhật ký kia rốt cuộc là gì.
Nhưng cô biết một điều — cô đã yêu người đàn ông này, và anh cũng yêu cô.
Dù ở chiều không gian nào, dù trong cuốn sách nào, điều đó cũng sẽ không thay đổi.
“Lục Hàn Chu,” cô gọi.
Anh quay lại.
“Lần sau đến, mang ô thường thôi nhé,” cô cười, “cái ô hoa của tôi sắp bị anh dùng hỏng rồi.”
Lục Hàn Chu nhìn về giá treo ô ở cửa, nơi có chiếc ô cúc nhỏ đã cũ, nghiêm túc gật đầu: “Được. Nhưng anh thấy cái này cũng tốt mà, không cần đổi.”
Tô Vãn trợn mắt, nghĩ thầm xong rồi, vị tổng tài này bị cô làm lệch gu mất rồi, thẩm mỹ tụt dốc từ đồ cao cấp xuống ô hoa chợ.
Nhưng cô lại thích như vậy.
[HOÀN]

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất