Chương 1:
Hôm nay, trong lúc Dương Tuyết Diễm đang làm việc thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
“Xin chào, xin hỏi có phải là cô Dương Tuyết Diễm không?”
Dương Tuyết Diễm lịch sự trả lời: “Phải, xin hỏi, ngài là ai vậy ạ?”
“Tôi muốn xác nhận với cô Dương một chuyện, vào lúc 11 giờ 30 tối ngày 25 tháng 5, có phải cô Dương đã cùng một người đàn ông lạ mặt thuê phòng không?” Một tiếng cười đầy vẻ đê tiện truyền đến từ đầu dây bên kia.
Thân thể mềm mại của Dương Tuyết Diễm run lên, sắc mặt nàng trở nên trắng bệch ngay tức khắc.
“Anh là ai? Sao anh biết số điện thoại của tôi? Tôi hoàn toàn không biết anh đang nói chuyện gì.”
“Không cần chối cãi vô ích, tôi còn biết người đàn ông đó tên là Vương Thắng, tôi có trong tay ghi chép thuê phòng của cô Dương, nếu không thì làm sao tôi có được thông tin liên lạc của cô chứ?”
Nghe vậy, Dương Tuyết Diễm chết lặng cả người, không thể nào cãi lại được nữa.
Tuy chuyện này đã xảy ra được hai tuần, nhưng ngày nào nàng cũng ăn không ngon ngủ không yên, đứng ngồi không yên.
Hôm đó, vì vấn đề giáo dục con cái mà hai vợ chồng xảy ra tranh cãi, vốn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng vì không ai chịu nhường ai mà cuối cùng cãi nhau đến mức không thể hòa giải. Dương Tuyết Diễm tức giận đùng đùng đóng sầm cửa bỏ đi, ra ngoài tìm cô bạn thân Tiêu Vũ Đình để than thở.
Dương Tuyết Diễm tìm thấy bạn thân trong một phòng riêng ở quán KTV, tối hôm đó trong phòng có rất nhiều người, hầu hết đều là đồng nghiệp của Tiêu Vũ Đình, có cả nam lẫn nữ.
Lúc ấy Dương Tuyết Diễm vừa than thở vừa uống rượu, kết quả là chẳng biết đã uống bao nhiêu, ý thức cũng không còn tỉnh táo nữa.
Đến khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang trần như nhộng nằm trên giường khách sạn cùng với một nam đồng nghiệp trong số đó, ga giường còn bị làm cho dính nhớp nháp, vô cùng kinh tởm.
Dương Tuyết Diễm ôm đầu, hối hận tột độ.
Tuy nàng và chồng thỉnh thoảng có cãi nhau, nhưng từ khi kết hôn đến nay đã sáu năm, tình cảm vợ chồng vẫn rất tốt đẹp. Hai người từ lúc quen biết đến khi yêu nhau, từ khi kết hôn đến bây giờ, chặng đường đã đi qua được 8 năm, đời người có được mấy lần 8 năm chứ? Nàng yêu chồng mình, huống hồ hai người còn có một cậu con trai sáu tuổi tên Tuấn Tuấn. Nàng không thể vì sai lầm của bản thân mà khiến gia đình tan vỡ, để Tuấn Tuấn trở thành đứa trẻ trong một gia đình đơn thân, tuyệt đối không cho phép.
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nàng không có thời gian để lo lắng xem ghi chép thuê phòng bị tiết lộ ra ngoài như thế nào, trầm giọng nói: “Anh là ai? Rốt cuộc muốn làm gì?”
“Cô Dương không cần căng thẳng, tôi không có ác ý gì với cô đâu. Thậm chí có thể nói tôi còn rất có cảm tình với cô Dương nữa, gọi cho cô cuộc điện thoại này, chỉ là muốn làm quen với cô Dương một chút mà thôi.”
Dương Tuyết Diễm có chút suy sụp: “Được rồi, bây giờ chúng ta đã biết nhau, rốt cuộc anh muốn gì? Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện, tôi rất có thành ý.”
“Ha ha, nếu cô Dương đã có thành ý như vậy, hay là chúng ta chơi một trò chơi nhỏ nhé? Nếu cô có thể làm tôi hài lòng, có lẽ tôi sẽ nguyện ý giúp cô Dương giữ bí mật.”
Dương Tuyết Diễm lập tức cảnh giác, căng thẳng nói: “Trò chơi nhỏ gì, tôi không hiểu.”
“Thật ra rất đơn giản, tôi sẽ gửi số WeChat cho cô, cô kết bạn với tôi, sau đó chụp vài tấm ảnh theo yêu cầu của tôi là được.”
Nói xong đối phương liền cúp máy, vài giây sau có một tin nhắn gửi đến, là một số tài khoản WeChat. Dương Tuyết Diễm do dự một chút, bất đắc dĩ đành phải thêm bạn trước rồi tính sau.
Đối phương nhanh chóng chấp nhận lời mời kết bạn, tên là Cường ca. Dương Tuyết Diễm vội vàng lục lọi trong trí nhớ, chỉ riêng những người nàng quen biết tên Cường đã có hơn chục người…
Ngoài ra, vòng bạn bè và thông tin cá nhân đều trống không, rõ ràng đây là một tài khoản mới đăng ký, thật quá ranh ma!
‘Cường ca’ gửi một tin nhắn: Cô Dương bây giờ có thể tự chụp vài tấm ảnh thật đẹp cho tôi xem được không, tôi rất mong chờ đấy!
Dương Tuyết Diễm tuy rất tức giận, nhưng lại lo đối phương sẽ chó cùng dứt dậu, đành phải nén giận, tìm một góc độ, tự chụp hai tấm ảnh gửi qua.
‘Cường ca’ trả lời: Mấy ngày không gặp, cô Dương thật sự ngày càng xinh đẹp, không tồi!
Dương Tuyết Diễm giật mình, vội hỏi đối phương: Cái gì mà mấy ngày không gặp? Chúng ta quen nhau sao?
Cường ca: Chúng ta có quen nhau hay không không quan trọng, quan trọng là ảnh của cô Dương thật sự rất đẹp, tôi càng xem càng thấy ngứa ngáy trong lòng. Bây giờ tôi muốn xem ảnh ngực của cô Dương, loại mà cởi cả áo lót ấy nhé.
Dương Tuyết Diễm tức điên lên, trả lời: Anh điên rồi à? Tôi còn đang làm việc, đây là văn phòng đấy!
Cường ca: Tôi lại không yêu cầu cô lộ mặt, chỉ là đặc biệt khao khát được chiêm ngưỡng bộ ngực của cô mà thôi. Thành ý vừa nói đâu rồi? Nếu cô không có thành ý, tôi cũng chỉ đành tìm chồng cô để bàn bạc một chút vậy.
Tên biến thái này! Đồ cặn bã! Dương Tuyết Diễm tức giận, trong lòng mắng chửi một trận, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải làm theo lời đối phương.
May mà không cần lộ mặt, cho dù ảnh có bị lộ ra ngoài, chỉ cần che mặt thì cũng không có sức thuyết phục gì. Dương Tuyết Diễm cắn môi hạ quyết tâm, còn đặc biệt khóa kỹ cửa văn phòng, sau đó mới tìm một góc khuất, chậm rãi cởi áo của mình ra.
Dù đã kết hôn nhiều năm, vóc dáng của nàng vẫn không hề thay đổi, làn da vẫn trắng như tuyết và mịn màng. Đặc biệt là bộ ngực vốn đã đầy đặn, sau khi sinh con lại càng thêm no đủ quyến rũ.
Dương Tuyết Diễm cẩn thận tự chụp một tấm, xác nhận không chụp dính mặt rồi mới gửi cho đối phương.
Sau khi gửi tấm ảnh bán thân không che của mình đi, Dương Tuyết Diễm bất an không yên, nàng không biết đối phương có thỏa mãn với điều này không, có yêu cầu biến thái nào khác không.
Rất nhanh, đối phương liền trả lời bằng một biểu tượng ‘mặt dê’ đang chảy nước miếng: Oa, đẹp quá! Còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của tôi.
Dương Tuyết Diễm cau mày trả lời: Như vậy đã đủ thành ý rồi chứ, vậy chuyện giữa chúng ta coi như xong nhé?
‘Cường ca’: Không thành vấn đề, tôi có thể giúp cô Dương giữ bí mật… Nhưng trước đó, tôi đặc biệt muốn xem ảnh phía dưới của cô Dương, hắc hắc.
Tên biến thái này! Đây đúng là được đằng chân lân đằng đầu, Dương Tuyết Diễm sắp suy sụp, xấu hổ đến tột cùng. Nàng hận không thể nghiền xương tên biến thái ‘Cường ca’ này thành tro, lại hận không thể tự mình nhảy lầu cho xong.
Nhưng chuyện gì rồi cũng phải giải quyết, sau khi bình tĩnh lại, Dương Tuyết Diễm trả lời đối phương: Được, tôi có thể chụp cho anh, tôi thậm chí nguyện ý cho anh một vạn đồng, nhưng lần này phải nói cho rõ, chuyện này dừng lại ở đây, được không?
‘Cường ca’: Được, cô chụp phía dưới cho tôi xem, trò chơi này sẽ kết thúc. Phải chụp rõ ràng, đẹp một chút mới thể hiện được thành ý của cô nha!
Nếu đối phương đã nói vậy, Dương Tuyết Diễm không còn lựa chọn nào khác. Mặt nàng vừa nóng vừa đỏ, chỉ có thể nén sự e thẹn cởi quần áo bên dưới, sau đó ngồi xổm xuống, đặt điện thoại vào trong quần…
Chụp xong ảnh, Dương Tuyết Diễm còn đặc biệt kiểm tra lại, quả thật rõ đến mức có thể thấy được từng chi tiết, thậm chí cả bộ phận riêng tư nhất, từng nếp gấp đều vô cùng rõ ràng.
Cắn răng hạ quyết tâm, Dương Tuyết Diễm gửi ảnh đi. Sau đó hỏi đối phương: Như vậy đã đủ thành ý chưa?
‘Cường ca’ trả lời: Rất hài lòng! Cô Dương quả thật rất có thành ý, hay là chúng ta hẹn một thời gian, một địa điểm gặp nhau đi.
Dương Tuyết Diễm tức đến mức muốn ném điện thoại! Nhưng vẫn phải nén giận trả lời đối phương: Anh không có thành ý, anh vừa mới hứa với tôi là chuyện này dừng lại ở đây!
‘Cường ca’: Cô Dương đừng nổi giận, tôi nói là trò chơi này đã kết thúc, nhưng đâu có nói là không thể chơi trò khác! Hơn nữa chúng ta cũng phải giải quyết dứt điểm chuyện này, gặp mặt nói chuyện cũng dễ hơn đúng không? Cô Dương yên tâm, tôi là người có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm hại cô. Hơn nữa bây giờ là xã hội pháp trị, nếu tôi có làm gì cô thì pháp luật cũng không tha cho tôi, đúng không?
Dương Tuyết Diễm: Tôi không quen anh, cũng sẽ không đi gặp anh một mình, sau khi tan làm tôi còn phải về nấu cơm cho chồng, không có thời gian.
‘Cường ca’: Ha ha, nếu cô Dương không sắp xếp được thời gian, tôi đành phải đi tìm chồng cô bàn bạc xem chuyện này phải làm sao.”
Dương Tuyết Diễm: Anh đừng manh động… Anh cho tôi địa chỉ và thời gian, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện.
Đối phương hẹn Dương Tuyết Diễm tám giờ tối gặp mặt, đồng thời gửi cho nàng một địa chỉ. Lúc này đã là giờ tan làm, Dương Tuyết Diễm ở trong văn phòng sắp xếp lại suy nghĩ, cố gắng để mình bình tĩnh lại.
May mà chồng đi công tác vẫn chưa về, nàng mới có thời gian để ứng phó với chuyện này. Nàng đầu tiên là gọi điện cho mẹ chồng, nói rằng tối nay mình phải tăng ca, nhờ bà đến đón con trai về chăm sóc trước.
Sau đó nàng còn đặc biệt chuẩn bị một lọ bình xịt hơi cay để vào trong túi, hít một hơi thật sâu rồi mới khởi hành.
Nàng gọi một chiếc taxi ở cổng tiểu khu, mất hơn bốn mươi phút, cuối cùng cũng đến nơi, là một khu chung cư cũ từ những năm tám mươi.
Dương Tuyết Diễm xuống xe trả tiền, cảnh giác bước lên lầu.
Đối phương ở tầng 5, khu nhà cũ không có thang máy, nàng đi từng tầng một, càng đến gần tầng 5 trong lòng lại càng căng thẳng.
Cuối cùng cũng đến cửa nhà đối phương, nàng cố gắng đè nén sự bất an trong lòng, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.
Một lát sau, cửa mở ra, một gã mập lùn, đen đúa đứng ở cửa. Nhìn thấy Dương Tuyết Diễm trong bộ đồ công sở, ánh mắt hắn lập tức sáng rực lên, cười một cách dâm đãng.
Dương Tuyết Diễm cũng biến sắc, kinh ngạc thốt lên: “Là ông!”