Trăng Tròn Đúng Lúc

Chương 1

Chương 1
Kỷ niệm sáu năm ngày cưới của tôi và Lục Yến Châu lại trôi qua... trong đồn cảnh sát.
Tôi mượn rượu giải sầu, đúng lúc gặp đợt truy quét của cảnh sát. Còn anh hùng cứu mỹ nhân, đánh người đến mức bị bắt.
Đến khi được thả ra thì đã là nửa đêm.
Chúng tôi chạm mặt nhau ngay trước cổng đồn.
Anh đang sa sầm mặt mắng cô trợ lý trẻ mà tôi vừa sa thải không lâu:
“Sau này nếu chưa có sự cho phép của tôi thì không được đến những nơi phức tạp như thế nữa.”
“Em không biết ở đó nguy hiểm lắm sao?”
Cô gái nước mắt lưng tròng, còn anh vừa giận vừa sốt ruột.
Đến khi ngẩng đầu nhìn thấy tôi, sắc mặt anh càng khó coi hơn.
“Ai bảo em đến đây?”
“Anh đã nói rồi, bình thường em chỉ cần ở nhà chăm sóc con là được.”
“Chuyện của anh, không cần em phải bận tâm.”
...
Kết hôn sáu năm.
Đây là lần đầu tiên Lục Yến Châu quên ngày kỷ niệm của chúng tôi.
Tôi gọi điện cho anh, không ai bắt máy, đành liên lạc với thư ký của anh.
Hà Mạn Lệ ấp a ấp úng rất lâu, cuối cùng vẫn nói thật.
Lục Yến Châu đi tìm Triệu Noãn Noãn.
Cô gái ấy là trợ lý mới anh vừa tuyển.
Ngoại hình giống hệt mối tình đầu đã qua đời của anh.
Ba tháng kể từ ngày vào làm, cô ta liên tiếp mắc sai lầm, nhưng Lục Yến Châu đều làm như không thấy.
Tuần trước, tôi đã trực tiếp sa thải cô ta.
Nghe nói sau khi nghỉ việc, cô ta tìm được một công việc bán thời gian ở quán bar.
Lục Yến Châu đã đến mời cô ta quay lại công ty hai lần, nhưng đều bị từ chối.
Tối nay...
Là lần thứ ba.
“Mình đã nhắc tổng giám đốc Lục hôm nay là ngày gì rồi.”
Hà Mạn Lệ nói nhỏ.
Tôi biết.
Lục Yến Châu vẫn còn giận tôi.
Ban đầu tôi định xin địa chỉ, tự mình đến gặp hai người họ.
Nhưng khi thật sự đứng trước cửa quán bar, tôi lại nghĩ...
Hà tất phải như vậy?
Vì một người đàn ông mà biến mình thành một người đàn bà chanh chua, đánh ghen mất hết thể diện.
Tôi tự giễu cười khẽ.
Trong lòng quá ngột ngạt, không muốn mang tâm trạng tồi tệ ấy về nhà, nên tiện tìm một quán có không gian yên tĩnh trên con phố này, gọi vài ly rượu.
Ai ngờ lại đúng lúc cảnh sát mở đợt truy quét.
Tôi không mang theo giấy tờ tùy thân, thế là bị mời về đồn để xác minh.
Làm xong biên bản thì đã khuya.
Lúc ấy tôi mới có tâm trạng mở điện thoại.
Hà Mạn Lệ gọi cho tôi rất nhiều cuộc, còn gửi không ít tin nhắn.
Cô ấy nói Triệu Noãn Noãn bị người ta quấy rối trong quán bar.
Lục Yến Châu mất khống chế, đập vỡ đầu đối phương nên cũng bị cảnh sát đưa đi.
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng tin nhắn ấy rất lâu.
Lục Yến Châu...
Một người luôn điềm tĩnh, lý trí như vậy.
Hóa ra cũng có lúc bốc đồng đến thế.
Tôi bỗng thấy mình...
Hình như sắp không còn nhận ra anh nữa.
Đúng lúc đang thất thần, một giọng nói trầm thấp vọng đến bên tai.
“Sau này nếu chưa có sự cho phép của tôi thì không được đến những nơi phức tạp như thế nữa.”
“Em không biết ở đó nguy hiểm lắm sao?”
Tôi ngẩng đầu.
Hai bóng người quen thuộc đang đứng trước cổng đồn cảnh sát.
Lục Yến Châu nhíu chặt mày, gương mặt u ám, rõ ràng đang nổi giận.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trên khuôn mặt anh những cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
Triệu Noãn Noãn khóc đến hoa lê đẫm mưa, đáng thương nói:
“Anh có thể đừng dữ với em như vậy được không?”
Thấy người đẹp rơi nước mắt.
Lục Yến Châu lập tức mềm lòng.
Giọng nói cũng dịu xuống.
“Anh không mắng em.”
“Anh chỉ lo cho em thôi.”
Đúng là một đôi trai tình gái ý.
Tôi không nhịn được mà vỗ tay vài cái.
Ánh mắt của hai người đồng thời hướng về phía tôi.
Vừa thấy là tôi, đôi mắt Lục Yến Châu tối lại, vẻ mặt đầy khó chịu.
“Ai bảo em đến đây?”
Tôi bình thản đáp:
“Cảnh sát.”
Sắc mặt anh vẫn lạnh như băng.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, đã hòa giải xong rồi, em không cần lo.”
“Anh đã nói rồi, bình thường em chỉ cần ở nhà chăm con là được.”
“Chuyện của anh, không cần em phải bận tâm.”
Đây đã là lần thứ hai anh nói với tôi những lời như vậy.
Lần trước...
Là vì Triệu Noãn Noãn không biết giữ khoảng cách, ngang nhiên ngồi vào ghế phụ vốn chỉ thuộc về tôi.
Mọi trợ lý của Lục Yến Châu đều biết.
Vị trí bên cạnh tổng giám đốc...
Là để dành cho bà Lục.
Chỉ có cô ta là ngoại lệ.
Tôi thấy cô ta vừa không có năng lực, vừa thiếu phép tắc, hoàn toàn không đủ tư cách làm trợ lý tổng giám đốc, nên tự ý cho nghỉ việc.
Khi ấy Lục Yến Châu cũng chỉ nói một câu.
“Việc bổ nhiệm nhân sự là chuyện của anh, em không cần xen vào.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất