Lúc này Vu Nhai đứng im không nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiểu Mỹ rời đi, bên tai quanh quẩn lời nàng nói.
- A!
Vu Nhai gào rống, từng vòng tròn sóng dao động tỏa ra trên ngời hắn,
buộc chặt hắn. Huyền khí của Vu Nhai không ngừng tăng lên va chạm với
vòng tròn sóng nước, liên tục va chạm.
Rốt cuộc Cổ Đế Long Linh, Khắc Liệt Luân Tư có thể chui ra ngoài thở, định khuyên nhủ Vu Nhai:
- Tiểu tử, ngươi điên . . .
Nhưng Thôn Thiên kiếm linh ngăn Cổ Đế Long Linh, Khắc Liệt Luân Tư lại.
Bây giờ Vu Nhai đang cần trút ra cảm xúc, cứ tùy hắn. Con người luôn có
lúc chân tình.
Các binh linh im lặng, cảm giác bất lực đó bọn họ từng cảm nhận, biết nỗi đau của Vu Nhai.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lực lượng không ngừng va chạm, vằn nước tăng lớn nhưng không cho Vu Nhai đi.
Mắt Vu Nhai đỏ ngầu, sát ý nâng lên cao nhất. Vu Nhai từng cảm nhận lực
lượng mặt trái trong kiếm ảnh trận, chủ nhân cũ của U Hoang, Thí Thần Ma Nhẫn giờ bộc phát ra.
Đặc biệt là Thí Thần Ma Nhẫn rất hưởng thụ.
Nhưng hiện thực tàn nhẫn, vẫn vô dụng, Vu Nhai không thể đụng vỡ thuật