Như mới rồi đã nói, cảm xúc
mặt trái trong Vu Nhai ngày càng mãnh liệt, như thể mọi người trên đời
nên đi chết hết. Giống như lúc Vu Nhai vào sâu trong ma pháp trận3, khi
thấy Vu Nhai đã nổi sát ý. Khi đó Vu Nhai đối kháng với Thôn Thiên kiếm
linh kịch liệt cũng vì vậy.
- Độc Cô Chiến Phong, ngươi dám nhục nhã mẫu tử ta, đáng chết!
- Độc Cô Thanh Hải, lão già Mê Thành, nếu các ngươi không đi thì sao ta rơi vào hoàn cảnh này? Các ngươi đáng chết.
- Vu Thiên Tuyết, nếu không phải tại ngươi thì sao ta tách khỏi Độc Cô gia? Đáng chết.
Ký ức 'Vu Nhai cặn bã' hiện lên. Vu Nhai không chỉ hận Hắc Nguyệt thần
tộc, tất cả ký ức hiện ra trong não hắn, hình ảnh hỗn loạn xẹt qua đầu